Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Cô Nàng Đầy Nghĩa Tình

Cô Tuyết Hoa quay về nhà vừa mắc cỡ vừa tức chồng, liền thu xếp bán ngôi nhà của tình nhân tặng làm vốn về quê luôn. Một vài ngày sau cô Hạnh Nhi bị nghĩ việc.

Khi rời nhà cô Hoa, Nhi tay xách nách mang cái túi đựng quần áo kêu xe ôm chạy ngược về thành phố Mỹ Tho tìm ông Xuân, cô biết tên và chức vụ Giám đốc chứ nào biết cơ quan, nhà cửa của “người tình” ở đâu. Nhi đánh giá cô chủ là người phụ nữ thiếu nghĩa tình, ăn nằm với nhau sanh con, nở mặt nở mày, vinh danh tiền bạc đủ đầy lại phản trắc thật vô lương.

Cô không nhục chí, thấy trụ sở vào hỏi, người nghe Xuân tưởng lầm Tuân chỉ cơ quan nọ, phanh tìm ra trật lất. Trời đã xế hơn 16 giờ, cơn nóng mùa hè thổi hây hây khó chịu, mồ hôi tươm rịn châu thân lại khát nước, cô dự trù nói anh xe ôm phóng nhanh về An Hóa trong niềm thất vọng để cất túi xách áo quần, sống hạnh phúc với chồng yên thân. Tự cáo trách bến đò An Hóa- Mỹ Tho cách nhau đâu bao xa, mình quê mùa ít đi đây đó chỉ lẩn quẩn miền thôn dã làm công, phụ việc với dì.

Bất chợt trên đường chánh đổ lại chiếc xe của ông Xuân, chỉ tài xế lái cặp sát lề, sau iếng bóp còi inh tai gây sự chú ý.
- Tiếng kêu mừng hỏi thăm cô Nhi đi đâu vậy?
- Dạ..., Em tìm “ổng” nảy giờ không biết cơ quan.

Trả tiền xe ôm cô lên xe về nhà anh Thế- tài xế chờ gặp ông Xuân. Lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm. Dọc đường tâm sự cho anh tài xế biết rõ ý định tốt của mình. Làm sao gặp được ông Xuân thà “làm bé”ù sanh cho anh thằng cu tý, cho bà bắt làm con nuôi, nếu con gái là của vợ chồng nàng. Tôi cảm mến ông lắm nhờ anh giúp bằng cách chuyển lời. Không biết ông ta còn giữ ý định tìm con trai hậu tự hay không?
- Mời cô vô nhà chơi với bà xã, tôi phải quay rước ông đang họp kẻo trễ.

Anh Thế xách túi quần áo vô nhà kêu vợ ra giới thiệu Hạnh Nhi, bươn bả ra xe chạy đến Ủy ban Hành chánh rước ông Xuân đang họp, anh tưởng trễ nhưng ông còn nấn ná trao đổi chuyện với bạn bè đồng nghiệp chưa ra, đậu xe chờ đúng vị trí thường nhật. Gần hai mươi phút chờ anh suy nghĩ trong đầu phải ăn nói làm sao cho ông Xuân tin, chớ biết ở đời hoa hồng nào chẳng có gai, ông vừa trợt vỏ dưa, còn ám ảnh thấy vỏ dừa cũng sợ. Còn chính anh đâu biết ông đã “ra quân” lập đồn bót kín đáo với Nhi một lần rồi cách đây gần cả năm.
- Ở nhà hay cơ quan có gì lạ không chú Năm?
- Dạ không việc gì lạ. Mới thức thì tôi gặp lại cô Hạnh Nhi, đang đi xe ôm ngoài đường Hàn Thuyên, nói là đi kiếm ông tôi mời về nhà để bà xã đang tiếp. Tôi nghe cô có ý “làm bé” cho ông đó, nếu hai bên thuận, sanh con trai là của ông, ngược lại con gái thuộc về phần của vợ chồng cô.
Ký ức ông chợt nhớ lại cách đây không lâu trong phiên tòa, từ bực thềm bước ra xe, một người phụ nữ chạy theo mình kêu tiếng “dượng” vì mắc cỡ trong lòng bước nhanh như lẫn trốn. Sự thật người ngoài tụng đình bửa đó hoàn toàn không hay biết gì đâu, vì tòa ngày nào không làm việc người vào kẻ ra có việc khác nhau. Còn nguyên bị cáo lẫn nguyên đơn xử án hoàn toàn trong phòng kín, đâu ai được phép vào, vậy đâu ai quen biết mặt. Nghe tiếng Nhi ông như khỏe hẳn.
- Chú chở tôi về nhà gặp em Nhi xem sao?

Nghe tiếng xe hai người đàn bà linh tính biết ông Giám đốc Xuân đã đến.
Ông đi thẳng vào phòng khách phía trước ngồi chờ. Vợ tài xế từ nhà sau lên chào báo có người muốn xin gặp ông.
- Cám ơn chị cho mời cô Nhi lên gấp, vừa bước lại còn xa ông đưa hai tay như đón nhận trong sự vui mừng, khiến Nhi bước nhanh đến ôm nhau gục đầu vào ngực ông, nàng sung sướng đến muốn rơi lệ.
- Anh nghe chú tài xế nói qua rồi.
- Cám ơn Nhi có nghĩa có tình mặn nồng với gia đình anh quá, đang trong sự ưu- tư bực dọc nàng đến với mình đúng lúc, rồi hôn vào má cô gái thật lâu. Nhi cảm thấy cuộc đời đáng sống vì đức tánh chơn thật của mình và biết bắt mạch ông Xuân, tình yêu nẩy nở đúng lúc.
- Em yên tâm tụi mình đi ăn tối bàn thảo chi tiết nhiều hơn. Anh về nhà tắm thay áo quần sẽ lại ngay, em nói thiếm Năm –vợ tài xế- anh mời đi ăn chung cho có đủ cặp chắc vui hơn.
Xe về cơ quan bỏ cặp giấy tờ vào buồng, ông tắm rửa thay áo quần khác. Bà vợ đang ở phòng bên, ông biên mảnh giấy nhỏ để trên bàn
- Anh đi ăn cơm khách.
Cho biết chứ vợ chồng chưa hòa giải với nhau.

Cả bốn ra nhà hàng ở Cầu tàu An- Hóa, ngồi trên lầu cao thưởng món cá lóc nướng trui, đang mùa tháng Ba tát đìa với tôm càng nướng, quấn bánh tráng rau sống, kèm chuối chát, khế chấm với mắm nêm.
Màn đêm xụp xuống không khí trở nên mát dịu, họ nhìn xuống dòng sông Tiền từng cơn sóng nhỏ lăng tăng như chạy đùa giởn vào bờ, ngồi cạnh Hạnh Nhi ông cảm thấy an dạ, nhưng không biết cách nào thuyết phục hiền thê ở nhà.
Chú thiếm Năm giúp ý kiến xem sao việc nầy, Hạnh Nhi thành thật tôi cảm động nhưng nàng là gái có chồng đàng hoàng. Tôi cần kiếm con trai nàng đáp trả không đặt điều kiện dễ cảm thông. Nhà hàng chuẩn bị bưng rau, các phụ kiện ra trước, ngắt quảng lời nói của ông. Khi anh phục vụ vừa rời, chị Thế nói để em mai dò hỏi luật sư nhờ pháp lý bảo vệ hạnh phúc của ông và cô như thể nào.
- Còn chồng cô có đồng ý không?

Dạ, vì khi rời nhà cô Hoa tôi đi lên đây tìm ông Xuân, chưa bàn với nhau, nhưng việc ấy theo em nếu chị hỏi luật sư, nếu chồng cản ngăn, khó dễ mình làm sao? Nhưng tối nay em nói với anh, năn nỉ anh Thành hạnh phúc là chỗ cảm thông, em biết tánh chồng em...
Hai lon “bia Foster large”- do Úc đầu tư, sản xuất từ thành phố Mỹ Tho, đã ướp lạnh đậm đặc cho hai nam, hai lon nước 7- up cho nữ. Cá bưng ra kế, chị Thế lo banh hai con cá lóc to hơn hai ký lô, phơi thịt trắng hế tràn đầy cả đĩa, Nhi gắp cho vào dĩa bánh tráng với rau quấn tròn giao ông Xuân, mời ‘dượng’ dùng, nàng để vào dĩa trước mặt, làm cuộn thứ hai cho mình.
Bốn người cùng thưởng thức ngon lành.
- Ngày mai tôi hứa sẽ chở bà xã hỏi nhờ luật sư kín đáo sẽ báo cho ông hay sau. Mời ông, mời cô vui đi. Kìa món tôm càng nướng tới rai lai tiếp. Ông Xuân khát nước nốc một hơi cạn hơi nửa ly, lấy lon bia rót đầy đưa mời Nhi uống ngay chỗ miệng ông, tuy không biết uống rượu nhưng cô hiểu phải chiều ý lấy lòng nhau. Cô quay ra bóc tôm nướng bỏ vào dĩa của ông sẵn. Món chim rô- ty mang lên sau cùng, mọi người no say.

Ăn xong xe chạy về đầu phố chợ An Hóa cô rảo bộ vô nhà, ông Xuân dúi vô tay Nhi món quà, trong khi vợ chồng anh Thế chẳng để ý. Cả ba cùng tháp tùng, anh chồng đang ở hàng xóm xem Tivi thấy có người lạ đi ngang, trong khi mình trần, mặc quần xà- lỏn bở ngở chạy về thấy khách lạ. Bật đèn lên, ánh đèn tròn yếu ớt tỏa màu đỏ, không đủ sáng phòng khách vì giờ cao điểm của mọi gia đình mở nhạc, radio, Tivi rút hết năng lượng.
- Ông Giám đốc, tôi biết nhà ngày mai quay lại bàn thảo nhiều hơn, để cô cậu ấy nghĩ. Chị Thế nói nhỏ vào tai Nhi điều gì không ai nghe được. Cả ba bước trở ra xe.

Vợ chồng Nhi- Thành đêm nay bên nhau họ kể hết “bí mật cuộc đời của cô bồ nhí” Tuyết Hoa của “dượng Xuân” cho chồng nghe.
Lâu vợ chồng anh Thành mới có dịp gối chăn bên nhau, sau hơn ba tháng theo tàu đánh bắt cá ở Rạch Giá vừa về, còn vợ thì phụ giữ trẻ chăm sóc cô Hoa hộ sản. Cưới nhau gần năm cứ lo mãi mê làm dành dụm mua căn hộ nhỏ gần chợ An Hóa hơn một cây vàng, ai thuê mướn gì làm nấy, nhất là tánh tình hai vợ chồng Thành hòa đồng chân thật.
- Anh bằng lòng miễn em sướng thân, dựa chút “thế lực” còn “chuyện ấy” anh đâu bị ngăn cấm, tối em về ngủ thì “anh đưa em về dinh”, mà lại có tiền cho anh mở tiệm sửa máy “đuôi tôm” là vinh danh gia đình.

Hạnh Nhi vừa dạng chân rộng hơn, phơi bày trọn vẹn cửa âm môn- đỏ hồng, hai bờ âm môi ướt mẹp. Anh Thành bèn bú liếm, hôn, kích thích mơn trớn đầy đủ, tô điểm cho giây phút “hành sự” cùng nhau sẵn sàng bước chân lên “phà An Hóa” vượt sóng nước qua bờ đất liền bên kia, như đang đi cấy mạ, cấy lúa thuê. Chàng ấn vào ngâm một chút, cho có đà rồi mới nắc mạnh cảm xúc thăng hoa đến độ Nhi rên la chóa- lóa, sợ hai vách phố phát giác cuộc tình, bèn khom mình hôn miệng mớm môi vợ để “chế ngự” bớt niềm khoái lạc đang dâng tột đỉnh. Vú, lồn của Nhi mới “hấp lại” vì xa nhau đi làm mùa cá ở Rạch Giá, là niềm khởi trong sinh hoạt tình dục, chỉ có hoàn cảnh cho phép “đột- xuất” với hiền thê dễ thương đêm nay... trông mượt mà, mềm và ấm.
Cặp vú Hạnh Nhi bầu bỉnh như chiếc bánh bao to như quả bưởi, tròn trịa trắng ngần săn chắc, hai núm tươi hồng to bằng hạt bắp, người chồng bắt đầu nút thật sướng. Dưới âm hộ bị dương vật của Thành căng cứng đang ngâm chặc cứng như nêm. Trên vú, miệng chàng ngoạm lúc buông, lúc nhăn nhăn chõm vú, Nhi sướng khoái ưỡn cong mình, rồi chàng khom mình nắc xối xả chập, cho lửa dục thêm cao, khiến dâm thủy chị trào ra, hơi thở trở nên hổn hển. Thành xả bầu tinh dịch sung mãn đầy ấp trong âm đạo vợ.
Chàng ngả người nằm bên, cảm thấy khoảnh khắc tận hưởng đủ, bèn đưa tay Nhi gối đầu, cùng nhau trần truồng ôm nhau ngủ suốt đêm.

* * *

Vợ chồng anh Thế có tấm lòng lai láng nhạy cảm với ông Giám đốc Xuân, dễ đau cùng cái đau của chủ mình, sau phiên tòa nghị án hôm ấy.
Sáng 7 giờ, anh Thế đến cơ quan sớm hơn mọi ngày vô nhà gặp ông lấy chìa khóa xe treo ở vách. Lái xe nhanh về rước vợ, rồi tăng ga chạy thẳng xuống An Hóa rước Hạnh Nhi cùng lên văn phòng luật sư, nhưng vì không báo trước trong lúc người chồng đi sửa máy Kohler, máy tàu của Nhật trước đó rồi.
- Để em ra tiệm điện thoại cho ông xã hay.
Cô đọc số bấm máy của tôi kêu đi đâu mất công
- Anh Thành đó hả, có người gặp...
- Em đây, ông “dượng lớn” xuống đón để đến gặp luật sư. Xe đang chờ, chìa khóa em gửi dì Ba ngoài tiệm nhen. Thương anh, chiều tối em về.
- Chào cô tôi muốn gặp luật sư bây giờ.
- Dạ thưa về việc gì: nhà đất, tranh tụng, thương mãi hay gia đình
- Thưa việc gia đình. Mời hai bác ngồi chờ, ông luật sư còn bận khách.

Mới 9 giờ sáng, vị khách đầu vừa bước ra, ông dặn cô thư ký thu tiền ra biên lai hẵn hoi, ông là khách số hai vào kế thấy trên bàn còn chồng hồ sơ cao nghệu.
- Chào quý vị
- Muốn luật sư giúp cho việc gia đình.
Tôi hơi có tuổi chỉ sanh đứa gái lớn 16 tuổi, muốn kiếm “thằng cu”, sẵn cô cháu “ưng thuận” mới kéo nhau ra đây.
- Đây là bà xã, còn kia cô cháu.
Phải ông anh muốn có con, còn cô đồng ý cho mượn “chỗ” chớ gì. Vì vợ không đáp ứng nhu cầu sinh lý do... đau yếu hay do vấn đề tuổi tác chớ gì? Tôi sẽ thảo ba phần. Lý lịch của hai bên, phần giao kết hai bên thi hành. Phần chót nhờ luật pháp bảo vệ, nếu đổ vở (bà hoặc chồng cô cản ngăn hai bên chiếu theo điều cam kết sẽ bồi thường cho bên nguyên đơn bên kia.

Đó là pháp lý. Ông muốn “cấy mạ”ï vô ruộng người khác; phải thử máu bác sỹ công hay tự do ông bà tự chọn hay tôi giới thiệu.
- Nội vụ tốn chừng nửa triệu: giấy mực phần tôi, công người cầm hồ sơ (tôi không gửi bưu điện vừa kín vừa lẹ)ï; công khám bác sỹ và phòng thử nghiệm, do mình yêu cầu. Nếu tiến hành mang căn cước lại đây, tôi photo lập hồ sơ ngay tức khắc. Nội vụ tôi và y tế lo xong trong 4 ngày.
- Thưa luật sư nếu tôi thuận ông “dượng” đây, còn chồng tôi “mập mờ”ø thì sao?.
- Mời lại tôi giải thích, như nhân chứng trước pháp lý nhưng chỉ việc phụ chị đừng quan tâm. Hai nhân vật chánh cũng dàn dựng thành “cốt chuyện” rồi.
- Còn nếu có bầu con trai thuộc về ông con gái thuộc về gia
đình tôi.
- Dạ thưa, được, đoạn hậu tự văn bản nói rõ theo yêu cầu.

Đây tôi hỏi: Hai người có “nắm tay... tức ăn nằm” nhau lần nào chưa?
- Hạnh Nhi lanh trí, giọng ngập ngừng trả lời
- ”Dạ... thưa có”ù
- Bà chị nghe chưa, vậy cả ba hãy vui đi.
Xong họ bước ra trả lệ phí 20 ngàn cho cô thư ký viết biên lai, đã thấy khách khác ngồi chờ luật sư. Ông Nguyễn Thế Phú luật sư đắt khách nhất trong tỉnh, vừa có tuổi vừa uy tín nhờ ông thảo áng văn luật là chắc ăn.

Anh Thế lái xe thẳng về cơ quan, bảo vợ và cô Nhi đi ngã trước vào xin chờ gặp ông Xuân như khách, trong khi tài xế vòng ngả sau gõ cửa vào gặp ông Giám đốc Xuân sẵn bên trong rồi. Cả bốn ngồi vào phòng tiếp tân trên lầu.
Chị Thế kể cho ông Giám đốc đầu đuôi
- Thưa ông theo em luật sư nói tiến hành thủ tục dễ dàng và nhanh trong 4 ngày.
Hạnh Nhi tiếp lời cần thử máu của “dượng” với em là chánh. Còn việc con trai con gái. Nếu là trai thuộc về anh, gái thuộc về em đó là mấu chốt bửa nay, trong luật nói chu cấp nuôi dưỡng dạy dỗ nên người, chứ em không đòi hỏi “dượng” nhiều, mất đi tình cảm. Nghe qua ông rất cảm động lòng chân thật của Hạnh Nhi và sốt sắng nhiệt thành của vợ chồng tài xế.
- Cám ơn anh chị Thế,
- Vậy em theo xe về dưới nhà anh Thế, chờ “anh” xuống.

Bà sửa soạn cơm nước, tôi quay lại rước ông trưa về. Kế là dọn phòng trống của con Thảo, tạm cho cô nghĩ, chuyện nầy cần hơn. Chị Thế dọn phòng kế tuy nhỏ nhưng trống, phòng con gái bày biện áo ngực, quần, cặp sách vở học, vất tứ tung không trật tự, chị hơi ái ngại đưa cặp “giao dâm” vô chỗ con mình kỳ quá.

Nhi phụ tay rất nhanh, bửa ăn trưa dọn ra, ông Xuân nghĩ việc cử trưa vừa đến.
Bửa cơm đơn sơ thịt xá- xíu quay do anh Thế mua với thùng bia lạnh, rau sống dưa leo và cà chua, chấm tàu vị yểu pha ớt, chanh, đường, nhà chỉ đãi món cá- rô- mè kho tộ. Cơm gạo mới “nàng Đào” đơm vào chén thơm lừng bàn ăn. Có bia ông Xuân hứng vụ kia “quần thảo” nhân tình dễ hơn.
Cả hai ăn trong lòng mơn man chuyện nên xong thật lẹ.

Bước vào gian phòng chỉ có chiếc giường nhỏ trải ra trắng sẵn, với hai ghế cây bên bàn gỗ, vắt hai khăn lông mầu xanh trên thành ghế; có lẽ căn phòng lâu không mở cửa, nên mùi ẩm hơi nồng nghách mũi khi bước chân vào.

Tay ông Xuân còn cầm lon bia nốc ừng ực, Hạnh Nhi tiếp ra phụ áo quần cho “chồng”, vừa máng lên vách, nàng tuột ngay áo quay lại cho ông xoa nắn ngực, hôn nựng xem ông đầy hứng thú. Cũng có thể ông đã bị kích thích cơn dâm đãng theo bản năng trổi dậy, dù chỉ cách ba ngày người đàn ông trung niên khá sung sức. Nhi măïc quần lãnh mỹ- a đen, cô chỉ kéo dây buộc lưng rơi ùm xuống đất phơi y nội, tấm thân trắng trẽo của cô gái ngoan lành ngoài hai ba, thon gọn hiến dâng cho ông giữa ban trưa thanh vắng. So với Hoa thì Nhi không có nét đẹp sắc xảo, quyên rũ lã lơi đưa tình cho bằng, cũng không đậm phấn son, tay chân chói lọi hay nước hoa ngào ngạt ngách mũi, nhưng có trái tim rạt rào yêu đương, chơn chất của cô thôn nữ miệt vườn. Ông liên tưởng phải nâng niu nàng như trứng, hứng như hứng hoa, lòng trổi dậy sự hưng phấn, máu tăng nhanh trong từng cơ bắp.
- Em cởi luôn đi, lẹ trèo lên mau anh “nạp” ít cái cho đã cơn thèm, phần hơi men làm hừng đỏ mặt thúc dục “ra quân”. Bao giờ cảnh ăn vụng cũng ngon hơn ăn bửa bình thường, vì ông là người thành đạt trong xã hội nên việc ‘ăn vụng” hay có thêm “phòng nhì” như cái quyền ngầm tự thưởng cho mình. Nhà của tài xế lại an tâm hơn lúc nào...

Hạnh Nhi dang chân đón nhận cú cấm phập trám hết hang động ông cứ hành sự khoan thai, nhịp nắc một lúc lại buông thỏng, Nhi quằn quại hưởng ứng ghì người tình, ông cố thao dượt “khúc côn” ra vào thoăn thoát dâm thủy tràn ngập, tiếng va chạm giữa hai vùng da thịt,, khúc côn ma sát vang dội từng tiếng óot...óot. Mới vắng nhau hơn ba ngày khao khát như xa cả năm. Nhi hoàn toàn thỏa mãn niềm ước mơ, ông cũng toại nguyện. Dùng nghệ thuật thoa nắn bộ nhũ hoa, liếm rái tai.. rồi lại nhịp mạnh khiến Nhi la:
- Sướng quá!, chết em anh ơi

Anh gửi gấm hết cho em đi, niềm hy vọng của chúng mình.
Nghe giai nhân thỏ thẻ bên tai, nứng tình ông nạp mạnh để đưa nhau lên tuyệt đỉnh vu sơn Nhi tuôn đón nhận dòng tinh dịch ấm hiểm, ông kẹp giữ không cho tuôn trào ra ngoài, dương vật “đóng chốt” nằm ngang ôm nàng một chập, hy vọng con những ‘lăng quăng” tinh khôn nhập cung, chờ ngày nở nhụy khai hoa.

Tạm ngưng cuộc vui, ông mặc quần lấy thẻ căn cước hai người ra giao cho anh Thế, và dặn chờ cả hai dậy hãy ra luật sư. Móc đưa hai triệu cho anh Thế, trả luật sư, còn nhiêu cầm lấy đưa chị lo cơm nước.

Quay vào Hạnh Nhi còn trần truồng, ông để hai triệu trên bàn, phần của em ăn ở nhà anh chị Thế chi xài đừng để anh chi đánh giá chúng ta; chiều tối xe đưa em về nhà, ông trèo lên ôm nhau kiếm giấc trưa. Nhi không ngủ được nằm cứ trằn trọc đã nghe ông ngáy kho kho, chìm lĩm chừng 30 phút.
Vừa trở mình, cảm thấy bàn tay ông chạm lướt qua núi đồi.
- Anh ngủ ngon quá, em không quen giấc trưa.
- Em đã dậy rồi hả cho anh thương chút nữa, trước khi về cơ quan.

Ông bật Nhi nằm ngang, gác chân lên vai cấm phập ông xỉa xói lúc sâu lúc cạn, như cây ghim mạ xuống đồng đãm nước, nguồn tinh dịch còn đầy ấp trong âm hộ giai nhân, dương vật ông thọt ra thọt vào cách êm nhẹ nhàng. Em à anh bắn thêm nằm giữ kín chút chừng mươi phút hãy đi rửa ráy, khom xuống hôn Nhi, nựng ngực nàng chập ông cầm khăn lông vô nhà tắm.

Trở vào đang mặc áo quần, Hạnh Nhi vẫn nằm ngửa đùi khép chặc như ông dặn không sai vị trí.
- Anh à, tiền cho em muốn mua điện thoại di động để liên lạc với nhau?
- Ừ đúng đó, cưng thông minh. Nhờ chú Thế giúp em chỉ cách sử dụng, bấm số của anh nhập vô luôn ký ức máy.
Miền Nam Việt Nam xứ nhiệt đới quanh năm buổi trưa người làm việc, và tất cả toàn quốc nghĩ từ 12 đến 14 giờ, có người tranh thủ ăn nhẹ ‘ngơi lưng” cũng được vài mươi phút. Ông Xuân bước ra, tài xế đưa ông về cơ quan, vợ nào hay biết. Anh Thế quay lại rước Hạnh Nhi ra văn phòng luật sư “diễn vở kịch” ban sáng.

Ông Phú, luật sư cầm thẻ căn cước thấy hình ông Nguyền- Trọng- Xuân hết hồn, nhưng vì nghề nghiệp ông bình tỉnh đi photo - tự tay photocopies lấy không giao phần hành sợ họ biết-, và căn cước cô nhân tình Hạnh Nhi.
Móc xấp giấy in sẵn viết giới thiệu qua bác sỹ Trưởng ty Y tế tỉnh nhờ ông khám đặc biệt vị khách quen và căn dặn:
- Mời anh chị sáng mai đến Ty Y tế sớm trước 8 giờ để khám, vào cổng chánh ngồi phòng khách chờ. Chúng tôi thu xếp với nhau xong mọi sự.
- Không tiền bạc gì ráo, Ông Xuân Giám đốc quen biết trong tỉnh, việc riêng của ông chỉ “nhóm” hai người biết, nhắn ông tốt bụng “giải” tôi thùng Martell hay Hennessy tôi biết ông có mà ít uống chỉ khoái bia, tôi sẽ cưa hai với ông Trưởng ty Y tế sau, chúng tôi cần thứ nầy hơn tiền lệ phí.
- Mọi thủ tục sẽ xong vào ngày mốt, lại ký tên và lấy văn bản chánh.

Sáng hôm sau, tài xêù chở “vợ chồng” ông Xuân gặp bác sỹ Trưởng ty Y tế tỉnh thật sớm, người phục dịch vừa mở thấy ông Xuân cuối đầu chào mời vào phòng khách, ông quay vào báo tin. Mới 7.30 giờ, ông khám sớm sợ khách khác đến thấy mặt ông bà “khách qúy”ø.
- Mời Anh chị Xuân vô phòng thay đồ, mặc áo blouse ngược buộc dây sau lưng, rồi sang phòng khám tôi chờ.
Ông đo áp huyết hai người xong. Ông cân, đo chiều cao của Hạnh Nhi trước ghi vào mẫu in sẵn. Ông đo vòng ngực, sợ chạm vào ngực “nữ” –vợ bạn- nên cầm thước dây đưa bảo Nhi vòng ngực mình cho hai đầu thước ra phía sau, tiếp vòng bụng, vòng mông. Qua ông Xuân cũng thế. Ông đưa ống thủy kế gắn trên bộ test Fertell của Đức nhập cảng, Xuân lên nằm trên giường khám đối diện với vợ, căn dặn nhận nút để đo số tinh lực- “quân số” của người Nam. Xong xuôi ông chồng.

Sang bà vợ cũng bắt lên giường nằm, co chân gác lên thanh sắt ngang phơi bày âm hộ, ông dùng “kềøm mỏ vịt” đăït vào banh đèn pin rọi khám âm đạo, mỗi động tác đều ghi vào mẫu giấy in sẵn. Thấy màn trinh không còn nhưng không dám nói ra, cứ theo thao tác bút giấy chiếu nhiệm vu thi hànhï. Để làm bằng cô gái sau nầy tố cáo phá trinh nàng thì sao?.
- Mời chị cởi áo lên nằm tôi khám bộ nhũ hoa, vì nghi đa phần phụ nữ hay bị “ung thư vú”, căn bệnh “tử cung” chết người. Bác sỹ lịch sự nói lớn cho ông Xuân nghe, tôi nặn, vọt ngực của chị, xin đừng mắc cỡ và ái ngại nhen. Từ nọng vú hai tay vuốt vuốt, một tay nhận mạnh tay ép bên vú thật nhẹ hỏi có cảm thấy nhói đau không?, hai tay bóp bóp, nắm núm vú nhấc cao, bỏ xuống như vợ chồng âu yếm nhau, thấy mắt Nhi mơ màng nhắm lại. Nàng hoàn toàn lắc đầu không đau theo tay nhấn và gõ vào lồng ngực. Vậy quá yên tâm, không triệu chứng ung thư vú. Ghi vào mẫu B 70, người phụ nữ cấn thai là B 75 hay B 80. Cao vòng khum là B = 5 cm. Khám xuống hạ bộ của Nhi ông nặn vòng bụng, bóp hai bên hông đặt ống nghe thật kỷ. Khám âm hộ bằng tay, ông sợ chạm vô da thịt của Nhi gây kích thích. Chị vui lòng banh hai mép âm môi, ông nhìn thấy âm tinh tươm ra óng ánh, kích thích tố của chị bình thường, ghi tiếp vào sổ mọi thao tác. Cái “lá đa” dài thượt, lông đen đậm phủ trùm chạy dài tận hậu môn, che kín động đào do ông Xuân khai mở mà không phát quang “cỏ” dọn dẹp sạch. Ôi cứ để đó “nhặt cỏ” thêm mất thì giờ cấp cho chị “bộ dao cạo” về nhà xử dụng luôn.

Quay sang ông Xuân, máy đã búng đo số tinh dịch trên 6,8 tỷ con “lăng quăng”
- Ông “Wow”! đầy sự ngạc nhiên. Chẳng kém thanh niên
bao xa. Tỷ phú trẻ 7 tỷ, ông ngoại lệ 6,8 tỷ.
- Chú bé trung bình dài 16- 18 phân, cong dòng đầu khấc chỉa thẳng tươi tắn. Hai hòn ngọc hành to tướng da bóng lưởng, bìu dái săn cứng. Ông khám nghe tim mạch cho ông Xuân thấy hoàn toàn bình thường.

Cặp vợ chồng nầy trọn vẹn lắm, sớm thụ thai theo ý muốn.
- Mời anh chị mặc áo quần, trở lại tôi lấy mẫu máu, gửi phòng thử nghiệm, chừng chiều có kết quả, mai đưa sang luật sư. Anh chị yên tâm không ai biết ngay cả cô thử nghiệm vì dán nhản bằng ám số “bar code” chỉ máy đọc được.
- Chị về nhớ ăn uống thức ăn nhiều chất vôi như tôm, cua, uống thêm sữa đậu nành thai nhi cần chất vôi lắm. Ông biếu hai lọ calcium mẫu. Nếu thấy gì khác lạ trong sự ăn uống, ngủ, nghĩ chị trở lại tôi tái khám.
- Cám ơn bác sỹ, tôi phải trả lệ phí bao nhiêu đây?.
- Ồ tụi mình, quen trong tỉnh nhận tiền bạc của anh chị kỳ lắm.
Khi đến ký nhận hồ sơ tại văn phòng luật sư. Ông Xuân khéo nhờ thiếm Thế mua cặp vịt xiêm lai đem biếu mỗi người ơn với 6 chai rượu mạnh. Rượu mạnh ông có nhiều trong kho, tánh ông khoái bia mới lạ kỳ.

Hằng ngày Hạnh Nhi lên nhà chú thiếm Thế ăn cơm, sau ở chờ tình nhân, như người đi làm việc cơ quan hay công nhân xí nghiệp. Ông Xuân rảnh ghé qua “đáp bãi “ với nàng, có lúc xế “trả bài” đều đặn không thiếu ngày nào trong tuần, dù là thứ Bảy hay Chủ nhật.
Người ta đến với nhau vì duyên, xây dựng với nhau vì nợ. Hạnh Nhi là vợ hờ của ông Xuân, hòn đá tình yêu ghi dấu giữa chủ và tớ lần đầu tiên tại nhà nàng ở bến phà An Hóa, nàng không “đào mỏ” chỉ lấy pháp lý làm ô- dù cho sự “giao dâm” thoáng đạt, đổi lại ông vung tay chút vợ chồng cô có vốn mở cơ sở làm ăn, đầu tư cho con mai hậu.

Sau hơn bốn tuần gối chăn mặn nồng Hạnh Nhi thỏ thẻ bên tai người tình, em đau nọng vú rờ cảm giác đầy đặn cứng ngắt bầu vú anh à. Anh thử xem đúng không?
- Chắc em vướng bầu anh điện thoại bác sỹ xin tái khám. Hạnh Nhi hoàn toàn tin tưởng “quân số” tinh nhuệ của ông Xuân chui qua lọt vào “cấm tử thành” của mình.

Ông Xuân đưa tình nhân sáng sớm lại gặp bác sỹ. Hạnh Nhi vào thay y phục mặc áo blouse sang phòng khám, cân đo đầu tiên thấy tăng trọng lên 2 ki lô, da thịt nở nang, hai rái tai hồng, triệu chứng thụ thai. Ông mời Nhi cởi áo đo vòng một thấy khác biệt, nhận theo bầu vú thấy ấm tay mình, dáng ngực cũng khác, đầu núm vú hồng tế bào con tróc, hạch vú bóng lưỡng. Để xác nghiệm thụ thai bao lâu, ông mời Nhi lên giường nằm gác chân lên thanh kim loại phơi âm hộ. Ông ra tay “tế độ” dùng dụng cụ cạo sạch chòm âm mao dày mọc kín âm môn. Xong ông đưa thẻ nhựa kim loại vào đo.
- Đúng chị có dương tính chừng hơn ba tuần.

Ông mở ngăn tủ lấy hai quần thun biếu và căn dặn mặc vào thư giãn vòng bụng đừng xiết chặc. Ông viết giấy giới thiệu qua bệnh viện Tỉnh để đăng ký khi lâm sàn, vợ cán bộ cao cấp.
- Anh chị có thể nồng nàn, vợ có bầu vô cùng hấp dẫn bởi hormone tiết ra bên nhau tới tháng thứ tám, bắt đầu cẩn thận đừng đè nặng lên bụng ảnh hưởng thai nhi.
- Còn con trai, cháu gái anh chị nên chú ý khi giao hợp, bìu dái thòng bên trái là gái, ngược lại là trai khi làm tình, đó là kinh nghiệm người xưa. Anh Xuân nhớ luật Nam tả Nữ hữu là vậy... Chắc ăn nhất mang bầu tháng thứ sáu đến siêu âm miễn phí.
Niềm hy vọng có con rõ ràng, nhưng trai gái là chuyện riêng tư. Ông Xuân đứng bên ôm hôn Nhi lòng đầy hồ hởi, cảm thấy cưng nàng hơn.
Từ ngày biết Nhi cấn thai, để giai nhân yên tâm như lời hứa ông xuất biếu 20 triệu biếu vợ chồng Thành, thuê chỗ mở tiệm sửa máy “đuôi tôm” đang hoạt động khu vực gần bến phà An Hóa sầm uất.

Chín tháng Hạnh Nhi nở nhụy khai hoa, thằng cu tý bầu bỉnh món quà nàng cam kết với anh Xuân. Thành chồng Nhi săn sóc cử ban ngày, trưa chị Thế vô, chiều ông đến thăm vợ ở tới khuya rời bệnh viện. Trọn 3 ngày nằm phòng hộ sản mới xuất viện về. Đặt tên bé là Nguyễn Trọng Nhân tự Nghi Đệ, phòng ngờ bà vợ- chánh thất- có sanh nở thì anh nó là Nghi Huynh. Quả cô Hạnh Nhi hưởng phước hạnh đầy đủ, lại còn được bà Xuân đến đón, đưa hai mẹ con, thêm cô con gái của ông Xuân ngồi chung xe về nhà.

Cả gia đình hoàn toàn vui mừng hớn hở, niềm ước mơ hạnh phúc của ông Xuân đã viên thành bên Hạnh Nhi.
Chị Thế săn sóc hằng ngày thay vì mướn người khác, ở ăn cơm chung như hai gia đình anh em,- tài xế và ông Giám đốc- để ông bà có dịp trả ơn ngoài món tiền bạc hậu hỷ. Thấy Nhi cho con bú phơi bộ ngực trắng ngần đồ sộ nở nang căng cứng nguồn sữa, sợ bị xệ mất vẻ thẩm mỹ, chị xin phép lấy “dây nylon” tạm làm thước đo vòng ngực “cô chủ” biết cỡ mua biếu hai cặp nịch ngực cỡ B 80; loại nâng ngực chéo và nâng ngang như món quà đầy tháng trước, chiếm cảm tình ông và cô chủ.

Ông Xuân móc bóp đưa tiền, chị Thế nói em không cần.
- Chỉ xin anh nụ hôn khen thưởng trước mặt “cô chủ” là phỉ chí, vì chị muốn tìm cảm giác thăng hoa, qua dương tính người quen, vợ chồng chị đã bị “tẻ nhạt” 15 năm nay cũng không sanh thêm đứa nào nữa!. Lý do chưa tìm ra.
- Anh nhờ thiếm mua thêm quần áo mới cho Nhi, ngoài hai quần thun đặc biệt bác sỹ biếu, cứ thay đổi không dám xin xỏ điều gì, thật tội nghiệp.
Vợ chồng anh tài xế người sống tình cảm làm việc gì tốt nên khen thưởng thiếm bằng nụ hôn có tốn kém gì, ông Xuân nhắc vợ- Nhi nghe
- Dạ áo quần mới của cô bà đã mua rồi, hiện nằm cử có hai quần “loại xịn” cứ mặc cho nó dính mùi tanh hôi, lúc ra”cử” liệng bỏ mặc đồ khác; thêm nịch bụng cho thon, ăn uống đầy đủ da thịt hồng hào mặc đồ mới đẹp hơn, vậy anh Xuân đừng lo ngày vui đầy tháng nhiều người làm việc dưới quyền biếu xén quà không chỗ chứa đó.

*
* *

Biết Hạnh Nhi đang nằm ổ, phải kiên cử chuyện gối chăn ít nhất 3 tháng, cho âm đạo hoàn chỉnh. 12 tuần dài đăng đẵng, 12 lần “nã súng” hay hơn nữa không biết. Ông nhịn thèm nghiệm thấy không kham nổi, còn tìm “của lạ” suy nghĩ thật không ổn lúc nầy!?. Ông Xuân chỉ còn con đườøng “ta về ta tắm ao ta”, mỗi lần gần gủi vừa để vô cửa mình của vợ, ấn chưa sâu bà Xuân nhăn nhó, thái độ đau nhói qua nét mặt, hai tay như xua đuổi, khiến ông mất hứng thú. Ông đưa bà đến bác sỹ khám sức khỏe.

Bác sỹ đo tim mạch, xét thấy rất bình thường, chưa có triệu chứng tắt kinh, duy chỉ thiếu kích thích tố nữ, nên làn da kém mượt mà, chích cho mũi thuốc bổ dưỡng ăn ngon ngủ yên trước. Ông cấp toa mua tuýp kem “KY” thoa tạo chất nhờn khi chồng đòi lâm trận. Vài loại thuốc viên kích thích tố E, B12, có chất sắt... mua ở hiệu thuốc Tây cho bà hào hứng chuyện đòi hỏi của chồng.
- Anh Xuân nguyên khí đầy đủ như thanh niên, còn chị uống thuốc sẽ hồi xuân, vui vẻ đòi hỏi gối chăn phụ nữ dù ngoài 50 vẫn còn sanh nở, nếu không muốn “rườm rà” lại tái khám sau tuần, tôi cấp thuốc ngừa thai.

Sau giờ làm việc ông Xuân không muốn rời nhà nửa bước, kể cả tiệc tùng, hạn chê giao tế linh tinh như trước kia, cứ quay quần bên giường ngủ của Nhi, mãi mê nhìn ngắm “hài nhi” cách thỏa thích. Thằng cu khát sữa miệng vừa chu choa, sợ con khóc to, Hạnh Nhi tự nhiên vạch trần vú đút con trước mặt chồng, thằng bé trong cơn đói nút dòng sửa ấm tươm không kịp nuốt nín êm re. Ông nhìn mãi mê bộ ngực đồ sộ như quả bưởi, hứng tình chốc lại hun lên trán “vợ bé”, tay mó máy, xoa xoa cặp vú căng cứng sửa đang tuôn trào, dù nàng phải lấy khăn lông thấm bớt bợ bên dưới.
Bà Thanh Lan, vợ ông sau hơn hai tuần chích, uống thuốc cảm thấy kích thích trỗi dậy sự ham muốn khác lạ, như ngày vợ chồng mới cưới lúc xuân thì, trong lúc chồng còn thăm Nhi, nắm tay kéo về phòng bên, đặt tay ông lên ngực mình. Hy vọng mang lại cho chồng cảm giác đầy ly kỳ ở tuổi 50 như bác sỹ khuyến cáo.
- Mình à, nọng vú em căng cứng, trong âm hộ đang bừng bừng như cả ngàn con kiến bò, chắc thuốc bác sỹ cho uống nó tác dụng, nó “hành”. Em quên uống sớm lúc ăn cơm, thay vì uống trễ trước khi đi ngủ như bác sỹ dặn; liếc lên đồng hồ mới 19 giờ 30, nhìn vào ánh mắt bà đầy nét dâm đảng quả đúng thuốc tác dụng.

Hồi tưởng lại hai năm trước vợ chồng sinh hoạt gối chăn bình thường, nhưng từ khi bị “tai nạn”, một dịp bà theo ông họp đại hội ở thành Hồ. Thế giới ăn chơi của “ông hoàng bà chúa thời đại” có luật như bất thành văn, các đồng sự có giao kết ngầm, hễ khi họp mặt chở theo “bồ nhí” từ tỉnh để các tay “hảo ngọt” trao đổi hú hý, thay vì các nhóm khác ngồi tố xì phé, sát phạt lẫn nhau, hay đi ăn nhậu say sưa, nhẩy đầm la cà trà đình tửu quán suốt cả đêm.
Bà Thanh Lan, vợ ông nào phải cô “bồ nhí”, hay “phòng nhì” gì liền bị hai tay “phải gió” lén bỏ phiên họp vào ngày chót; vào phòng bà nói dối chồng cho phép “tận lực”- bà phản đối-, hai tay lạ bắt đầu ghì chặc tay chân bà, luân phiên thay nhau giải quyết trong tinh thần đồng đội “tặng” nhiều quả pháo rầm rầm long trời, lỡ đất, có lẽ âm đạo ma sát quá độ đến âm- ỷ rách bên trong. Về lại Mỹ Tho bà như cảm giác thấy đau nhói trong âm hộ cả tuần tệ hại của vụ “bề hội đồng”; từ đó chồng đòi hỏi bà tránh né, thêm phần lớn tuổi thiếu kích thích tố, vú mông tự nhiên teo tóp mất vẻ nhu mì hiền thục ngày nào, mất luôn tính năng động, mất luôn lạc thú cả thời gian dài, bà lại mắc cỡ, ngại không dám đến bác sỹ khám “chỗ ấy” nữa.

Biết vợ hưng phấn thèm khát nhục nhục, hăng hái thúc đẩy mờøi gọi chồng, còn ông thì dư thừa tinh lực đang xốn xang trong hai bìu dái thót lên, nhảy xuống. Ông Xuân ôm hôn tay lòn rút dây lưng quần, banh nút áo của vợ- bà ở nhà không mặc y nội, liền úp mặt vào nút bầu sữa, tay vân vê cái kia, khiến bà vợ bấn loạn thần trí phát ra thành tiếng ư.. hử... trong miệng, dòng máu bị kích thích chạy rần rần tỏa ấm khắp châu thân, dâm thủy tự động tươm ra theo hai bên háng của bà hồi nào rồi.
- Mình làm em sướng tê người!

Bà cảm giác ngây ngất và mê man như bay lên chín tầng mây xanh, lạc lỏng mịt mù vào hành tinh xa lạ, muốn quay trở lại không thoát, hơi thở hổn hển như thiếu dưỡng khí, giọng rên rỉ, đầy thoải mái hưởng thụ, mặt bà ngửng cao đến thẩn thờ. Ông Xuân quá háo hức cho tay mò “động tiên” cố tìm chỡm nụ hồng vuốt ve cho vợ hứng tình nhảy thót lên như đạp phải vật gì cứng dưới chân.
Ông cứ ôm hôn và hướng dẩn ngồi lại giường cho chỉnh tề.

Bây giờ bắt đầu khai thác “kho báu” của vợ nhà. Ông dang rộng hai đùi, vạch chùm lông phơi bày “con hàu lông” kìa mép thịt đỏ choét, tươi tắn hấp dẫn vô cùng; ông khom xuống liếm, mút, thật tuyệt vời chung quanh âm môn, dùng lưỡi ngoáy sâu vào âm hộ, rà dài lên mồng đốc ngậm lại chấp chấp thập mạnh, kích thích dây thần kinh khiến bà run rẩy dâm thủy bà Lan tuôn thêm lênh láng, cảm thấy mùi vị măn mẳn hăng hăng qua chõm lưỡi, càng chấp nuốt bà bị thấm thuốc càng phóng ra ào ạt, bỗng bà ưỡn cong đít lên, xàng qua né lại, quíu tay chân ngụp lặn, có cảm giác tận hưởng nhiều hơn từ khi ông bỏ mặc đi tìm các giai nhân trẻ hơn, xinh đẹp hơn và hấp dẫn hơn mình.
- Thật tuyệt quá! Mình ơi sướng quá...

Ông Xuân đứng lên mở nút quần, trao “chìa khóa tình” cho bà tiếp nhận ngậm vào miệng mút ngấu nghiến cho giải tỏa cơn thèm khát ái ân của chồng cả tuần nay. Ông hoàn toàn trở nên tê dại đến bất động cả người. Cuộc hành trình về chốn tiên cảnh mỗi lúc một đê mê, thật cực khoái bởi khẩu dâm sướng không thể tả, rồi không muốn phóng dòng tinh, ngưng lại thót bìu dái kềm chế để xuống căn cứ “Đồng Tâm’ cầy bừa tiếp.

Bà Xuân trong tư thế trần truồng sẵn sàng, không gian như quay cuồng bởi tiếp nhận cảm giác tuyệt vời vợ chồng bên nhau, hơi thở bà dồn dập đứt đoạn bên tai chồng đầy khát khao nhục dục đang đón chờ. Ông bật “đèn pin” bắt đầu soi rọi ngõ ngách kho bãi trong căn cứ “đồng tâm”, bà bừng bừng lên như tê dại thun rúm người lại, dâm thủy tuôn ra ướt đẫm trơn tru, được dịp của qúy ông thoăn thoắt vào chốn sâu thẳm, lau chùi bến bãi lâu ngày không mở, từng thớ thịt thành vách âm hộ như tay chân con “bạch tuột” ôm cứng chặt thân dương vật ông càng miên man. Bà Lan vợ ông sướng ngất ngây, miệng la lớn:
- Ôi sướng! Mình ơi, hãy tiếp tục...

Ông Xuân càng thụt mạnh, cảm nhận âm môi của bà co thắt từng hồi, xiết nhả, nhả lại bóp vào tạo cơn hứng thú ngây dại bất biết. Dâm thủy bà ứa ra cửa âm môn cảm thấy tanh tanh, nồng nồng. Ông chồng ấn sâu để “chỏm đầu” nhọn hoắt của “đèn pin” chìm ngập tận cổ tử cung, hơi ấm bung ra từng đợt tinh dịch tích lũy “gửi gấm” vào chốn âm cung vợ.

Hai người bật ngang nằm dưỡng sức đôi phút, nhưng bà vợ muốn luôn chủ động, đòi làm tình thêm cứ ôm ghì hôn chồng cách thiết tha, bởi thâm tâm bà không sợ mang bầu, để sản xuất thêm thằng anh của Nghi Đệ khỏi cô đơn. Căn phòng có gắn máy điều hòa nên ông Xuân chóng hồi lực, bắt vợ hãy nằm quay lưng vô áp ngực mình, ông gắn “súng côn” nòng dài tiếp tục nắc ngược vài cái- cho âm dương giao hòa giữ phong độ.

Mùi da thịt của vợ quen thuộc thơm thơm hòa lẫn mùi nước hoa, tạo hương vị tình yêu thêm đậm đà, âm hộ lại thật nồng nàn, bót sát, đám lông đen um tùm che kín ngã vào thiên cung. Nhấn vào ông cảm tưởng sượng sượng, ấm ấm dương vật khiến ông liên tưởng so sánh với hương sắc của Tuyết Hoa và Hạnh Nhi, dù bà có tuổi nhưng lâu giao hợp cảm thấy chẳng thua kém, ông hoàn toàn hảnh diện bà vợ có tuổi của mình.
Ông sợ kéo dài cuộc trăng hoa thằng Nghi Đệ thức giấc, Nhi dậy thấy còn đang lâm sàn cơn “máu sản hậu” có thể chận cổ chết, ông xả hết trong âm hộ vợ ghìm chặt cho dương vật đóng nêm. Niềm hy vọng có thêm con

À anh!, nếu em vướng bầu con gái đặt tên gì? Cứ lấy chữ Thanh làm chuẩn, bà Thanh Lan, chị nó Thanh Nga giờ là Thanh... Mai tự Hiền Tỷ sanh đẻ nữa là Hiền Muội. Con của Hạnh Nhi là Nghi Đệ, bà đẻ con trai là Nghi Huynh- con dòng lớn tôi ưu tiên dành phần hết ráo rồi.

Chị Thế, vợ tài xế tiếp tay nuôi dưỡng Hạnh Nhi đang lâm bồn ở nhà ông Giám đốc Xuân nay hơn ba tuần. Thường tối anh Thế lên rước vợ bằng Honda, vì bận về quê vợ từ chiều sau khi xách cơm cho Ngọc Trâm, con gái của anh- do đó điện thoại dặn vợ nên kêu xe ôm về. Muốn chiếm cảm tình người đẹp ông Xuân tự lái xe đưa thiếm Thế về, ngồi bên nhau mùi da thịt phụ nữ tỏa ra ngạt ngào, nhớ hồi chiều thiếm đòi tặng nụ hôn làm dáng, hứng tình ông mời: còn sớm mình đi bọc cầu tầu ngồi ăn chè xâm- bổ- lượng, hóng gió đêm cho mát. Thấy ông Giám đốc chú tâm đặc biệt và ân cần đến mình.
- Ngọc Nga dạ lớn, lòng thầm mừng hết cỡ

Xe ngừng hai người nắm tay nhau tìm bàn kê ở góc tối, cùng ngồi ngắm quang cảnh cầu tàu sinh hoạt về đêm. Ông có dịp nghe vợ tài xế nỉ non, đàn bà ai cũng “ham muốn”, em thấy cô Hạnh Nhi phước hạnh quá, cô thiệt thà, phong cách ăn mặc trang điểm đơn sơ phong cách qúy phái kiêu kỳ, ruột cô sao lời nói ra vậy, không se xua không tham lam đòi hỏi; còn bà chị- Thanh Lan rộng lượng với mọi người, nàng so sánh với mình cảm thấy tủi thân. Được nắm tay cặp kè bên “ông Giám đốc” là diễm phúc, máu chạy dồn dã về tim, bước chân nàng như bị ngập ngừng, nghe ông nói chiều “em” đã ưỡn ẹo “nhõng nhẽo” giờ muốn anh cưng thêm nữa không?

Nga còn mơ màng, lòng càng rạo rực nói chưa ra lời, bàn tay ông nắm tay nàng xiết mạnh lấy hết can đảm, nghiêng người hôn trên vầng trán, má nàng sướng tê rần, cả hai đang tận hưởng... Chợt người hầu bưng hai ly xâm- bổ- lượng từ xa đang đi đến, ông lơi đầu ra. Ông trả tiền và đặt cho hai ly mang về, để sẵn quầy tiền chút ghé lấy, sợ họ trở lại quấy rầy, gây mất hứng.

Đêm thanh mát mẻ, ánh đèn tròn tỏa từng đốm mờ mờ đỏ trên dãy hành lang khá rộng dọc bờ sông Tiền, từng cơn gió thổi hiu hiu mát dịu cuốn theo mặt nước lăng tăng ụp vô bờ, hết đợt nọ lao xao tiếp nối đợït kia nghe xào xạt như hai con tim còn rậm rật sợ kẻ bàng nhân bắt gặp.
- Anh Xuân hãy ôm em tìm chút ấm lòng?

Nghe giọng Nga có vẻ thiết tha đầy thèm khát dục tình, ông Xuân liếc nhìn chung quanh từng cặp trai gái lứa độ tuổi yêu đương ngồi theo từng cặp, từng cụm bàn rời rạc, dường như họ cũng mãi mê âu yếm, trao tình vừa mát vừa rẻ; thay vì vào vũ trường, nơi công viên họ say sưa không ai đoái hòai ngoại cảnh. Ông kéo ghế sát gần bên Nga nàng liền ngả đầu quay sang thật tình tứ, choàng tay ôm hôn, còn tay kia tung áo ngực vò vọc cặp vú vừa êm vừa ấm bàn tay của mình, nàng cũng hôn trả trên má người tình, khiến cả hai thêm say men lòng rậm rật đòi hỏi...

- Vậy em vừa lòng nhen, thôi ta vào lấy hai bịch xâm bổ lượng ra về.
Ngồi trong xe, ông chuẩn bị tra chìa khóa đề máy xe. Cơn thèm khát dục tình chưa hoàn toàn nguôi ngoai, Nga đưa tay kéo zipper quần ông thò tay “thám thính” vùng cấm địa.
- Nga cẩn thận ở đây bất tiện, nếu em muốn anh hứa... tìm địa điểm khác, sau khi đem hai bịch chè về nhà.
Nga dặn ông Xuân ngồi chờ trong xe, để mang hai bịch xâm bổ lượng vô cho con, kêu cửa cô gái từ phòng bước ra, vui mừng gặp mẹ:
- Cám ơn Má, cơm của bác Xuân nấu ngon chiều ăn còn no, giờ má bổ sức nữa. Cô gái trút vào ly mang vào phòng học của mình. Con thức khuya học bài nếu sáng có trễ má nhớ kêu giùm.
- Ừ quên Ba rời nhà lúc xế chiều, nói xuống dưới nhà bà Ngoại kiếm mướn người cấy mạ, sáng lên sớm đi làm.
- Má đã biết ba có điện thoại cho hay.

Tiếng đóng cửa cái “ầøm”- cô gái khuất bóng. Thiếm Thế quay ra thật nhanh báo tin cho “bạn trai”, anh chạy xe vòng ngả sau, em mở cửa sẵn vô phòng cũ của “anh với cô” là tiện hơn đi đâu cho xa. Nhà của mình ấm cúng và yên tâm hơn anh à.
Ngồi trong xe một mình nảy giờ, ông Xuân lòng đâm đắn đo, giao dâm với vợ thuộc hạ kỳ quá, vợ chồng Thế vừa thâm tình vừa ơn nghĩa... Thứ nữa phụ nữ xồn xồn còn gì hấp dẫn vú, mông teo ngắt, cảm giác tẻ nhạt như bà “vợ già” ở nhà uổng công phí sức, tính nổ máy phóng cho xong việc, nhưng ông còn chần chờ chưa quyết định Nga bước ra nói:
- Anh không chiều em, tối nay uống “thuốc rầy” chết cho coi.
- Ngọc Nga, anh coi thiếm là em dâu, nở nào làm việc đồi bại trái lẽ?.
Nàng biết ông phân vân khó xử, tính nói bộ em dâu không có “cái đó” sao, không chừng còn ngon nữa. Liền nắm tay và kê miệng nói nhỏ vô tai ông Xuân, lẹ để người ngoài thấy.
- Anh nhè nhẹ con Trâm ở phòng bên cạnh, nàng không dám mở đèn khiến ông Xuân đâm loạng quạng từng bước chân, trong khi “thằng nhỏ” nhịn thèm “ngửi” mùi phụ nữ ngấc đầu lâm le.

Hai người cởi bỏ thật lẹ, Nga thế điểm nằm cũ của Nhi trên giường; mập mờ ánh đèn điện mờ ảo hắt vào khe cửa như tăng thêm vẻ lãng mạn liêu trai ma quái của cuộc tình vụng trộm. Ông lên giường nằm chồm người đè trên mình giai nhân. Khom mình xuống hôn khắp nơi, kích thích vùng nhạy cảm của nàng một chập như màn dạo đầu gặp người tình. Thật thiếm còn tuyệt lắm, cơm dọn ra bàn còn eo sách gì nữa. Rồi tìm bờ môi, vòng miệng của “người tình đêm u- tịch” cho chiếc lưỡi tung tăng đùa giỡn, quyện chặc lấy nhau. Tay ông bóp vú trái sang vú phải, mình đoán lầm cũng còn khá hấp dẫn “ngon lành” không đến nỗi bị nhão nhẹt, vậy sao chồng nó- chú Thế không xài cà?. Ông cứ tưởng tượng trong trí là Hạnh Nhi hay Tuyết Hoa hơ hớ nằm bên đang ái ân để đầu óc còn tìm dư vị đích thực cảnh vụng trộm đêm nay ngoài dự tính.

Hai tay Nga lanh lẹ chụp lấy “củ nừng” ông Xuân thao tác, vò vọc liên tục, ông hơi ưỡn cao chút để bàn tay nàng tự do khuấy động hơn. Cảm thấy “đồ nghề” chõi lên đủ độ, ông lùi người thụp xuống dù mờ mờ ánh điện, cấm phụp đúng vị trí cách khít khao Nga rướn lên đón nhận, ông từ từ nắc từ nhẹ đến mạnh, phụ nữ lâu ngày ”ăn vụng” như co thắt từng thớ cơ vân trong âm đạo tạo niềm khoái lạc, nàng lăn lộn, uốn éo qua lại một chập, giọng rên ư.. hử sướng đến vã mồ hôi. Vừa nằm yên ông lấy hết sức bình sinh nắc liên lục cả gần ba mươi nhịp, mới ngưng, trong khi nguồn dâm thủy nàng tươm rịn ra trơn ướt.
- Trời ơi, em sướng quá mê ly quá anh ơi.
Ông nào buông tha, dù sao cũng lỡ rồi, cảnh dan díu với vợ thuộc cấp, bởi nàng đòi hỏi có vẻ đèo bồng ham tìm của lạ, kềm lòng không được đành cho nàng biết tay “lão khứa” một phen. Khẩu pháo nạp đạn nã tới tấp vào mục tiêu như tanh banh “địa mạc” hoang tàn “cứ địa” đối phưong lần thứ hai, dâm thủy hòa dương tinh tươm ướt mẹp bãi chiến trường, mùi tanh tanh nồng nặc bốc cao tận ngách mũi. Ông ngẩng người hai tay ôm eo nàng thật chặt nhấn tiếp, nắc tiếp cùng đưa nhau lên đỉnh núi “Cô- Tô” trong dãy núi Thất Sơn chập chùng mây mù, một cách ngọt ngào bằng dòng tinh ấm vọt ngập vô cửa động người “em dâu” đa dâm.

Tan cuộc tình, ông Xuân tuột xuống giường thật lẹ,ï không cần mặc xì líp, chỉ xỏ quần dài thoáng cái ra xe vọt mất.
Từ đó hễ mỗi khi gặp nhau, hai người ham muốn cứ liếc mắt đưa tình họ dùng tiếng lóng “chè- he”- nằm ngửa cho trai chơi. Có mặt ai đứng gần đó nói trắng nghĩa “ăn chè đêm” làm ám chỉ hẹn hò. Thế trận diễn ra khi thuận tiện.

*
* *

Đêm hôm sau vợ chồng đang xem Tivi, ngồi bên nhau Nga đành thú tội cho anh Thế nghe trước, vì sợ ông Xuân mách lẽo, dành phần thắng về mình, người chồng nghe hoàn toàn điềm nhiên mạc thị chẳng nói lời nào, phê phán hay mắng trách vợ. Tưởng chồng nghe bị lùng bùng lỗ tai, nổi cơn tam bành ghen tương đánh đập hay nặng nhẹ với vợ, nào ngờ...
- Anh biết em mê “kiếm thằng cu tý” mới hành xử như vậy, khi anh đi vắng đêm qua chứ gì? Ý tưởng hình thành chuyện “dâm đãng” trong đầu cả mấy tháng khi cô Nhi và ông Xuân hú hý bên nhau. Em cố nhìn trộm mà chết lịm đến thèm thuồng.
- Đúng hoàn toàn, anh tha thứ cho em lỡ dại

Còn điểm nhỏ muốn thử “súng côn” của ông Giám đốc ra sao, độ chuẩn xác nữa, em như bị hớp hồn đến chết mê chết mệt từng cơn khi ông giao tình đủ kiểu, đủ cách biểu diễn lâu hằng giờ với cô Nhi, em núp trong phòng con Trâm nhìn lén, dồn dã với giai nhân mới chịu xả bầu tâm sự ấm ách trong người cô vợ bé, thật là thành tích kỳ thú trong đời.

Còn đêm hôm kia ông Xuân vì còn ngỡ ngàng lần đầu vụng trộm, tò tý vợ tài xế; còn em thì run tim nhảy thìn thịch cứ làm nhẹ nhàng không dám khua động, sợ con Trâm học phòng bên cạnh phát giác, hai người mùi mẩn chỉ có kiểu nằm ngửa ông bắn xả trong âm đạo đầy nhóc tinh dịch.
Nếu dính bầu sao, anh bỏ em không?, hồi mê trận với nhau không ai nghĩ hậu quả.
- Bỏ vợ con sao đành, vợ chồng đang đầm ấm bên nhau!?.
Chánh anh cảm thấy có lỗi một phần bỏ mặc vợ lâu nay, nếu có gối chăn chỉ chừng mực tháng lần lấy có và thấy vợ đang bị thua thiệt nên nảy giờ chưa tìm lời nào êm diệu với nhau.

Khuyên vợ là ngầm tán thành, tỏ thái độ bất hòa, hằn hộc sanh sự là cả hai người đàn ông có thể mất việc, chỉ bởi chiếc “lá đa”, xa hơn chức Giám đốc nhiều người trong tỉnh ngấm nghé lắm. Gia đình mình sang nhờ dựa uy thế ông, chức vụ Giám đốc hiện tại, có người muốn chạy chọt phải qua tay anh, chứ lương tài xế là bao mà có nhà cửa tiện nghi và ruộng đất...

Việc em bị thua thiệt là bởi vìø Hạnh Nhi giờ sanh con trai đang được cả nhà tâng bốc, sũng ái may tánh tình cô điềm đạm không tham lam, không đòi hỏi kiêu căng, nói năng lễ độ, sống hòa mình mọi người; lại còn được bà vợ cả phải nể vì, kế là bà Xuân giờ nầy thuốc thang đầy đủ, xem da thịt vú mông ngồn ngộn tươi tắn được ông tái “hấp lại” hằng đêm, nếu được ông đoái hoài đến Nga cũng chót sổ. Cách hay nhất kín miệng giữ thái độ bình tỉnh xem ông Xuân cư xử ra sao, anh hứa thương em bảo vệ hạnh phúc gia đình.
Anh Thế nghĩ vợ chồng nên giải tỏa sự căng thẳng.

Vợ chồng tâm trạng phấn khởi, quay về phòng ngủ chị Thế rút dây lưng quần thật nhanh, banh áo đưa cặp vú cho chồng “làm quà”ø chuộc tội. Anh cứ đứng nghiêng người nút hai vú vợ, tay tham lam thoa bóp cái còn lại, một chốc lại khom lần xuống banh rộng hai đùi vợ, anh qùy gối nút âm môn khiến chị Nga sướng trân, hai tay nàng ghì mái tóc chồng thật cứng, mặt chị ngửa lên trần nhà đầy dâm tính thỏa thuê. Tay lòn bóp mạnh hai mông vợ cứng ngắt, miệng nút mạnh cảm tưởng âm môi đang co co giật giật theo âm điệu cái miệng anh. Chợt anh đứng dậy móc con chim “chàng nghịch”- loại chim tìm ốc, cá, lúa chín ăn trong ruộng đồng miền Nam- rất hăng làm tình như chim se sẽ- dấu trong quần mình cho vợ vặt lông rô- ti.
- Ôi cái miệng duyên dáng ẩn chứa nét huyền diệu của vợ vừa mớm, vừa nút kêu chụt.. c.h.ụ.t bên dưới, khiến con chim chàng nghịch bị thấm ướt mẹp; vũ trụ như quay cuồng người anh bắt đầu nóng rang máu chạy rần rần khắp thân thể. Nương cho vợ lên giường nằm, anh hôn hít đủ phong độ, nhận đầu con chim “chàng nghịch đen thui” vào “thửa ruộng” ngập nước cho nó bơi lội tung tăng, mổ ăn no say. Sau vài cái “mổ mổ” nhịp nhịp nắc tăng dần, đến dồn dã để chim cất cánh bay... Anh Thế la á... ah lên tiếng dòng tinh phóng nhóc nước ngập thửa ruộng. Chị Nga hoàn toàn thỏa dục bên chồng.
Sáng sớm hôm sau anh Thế thả chim “chàng- nghịch” lại đám ruộng của vợ tìm hương tình bên nhau trước khi đi làm.

Thứ Hai quay lại cơ quan làm việc bình thường như không việc gì xảy ra trong gia đình. Nga vẫn lo phục dịch Hạnh Nhi thường nhật.
Đến trưa huỡn việc ông Xuân muốn ra ngoài ăn trưa, bèn kêu Nga cùng theo, chị ngồi ghế trước với chồng, xe chạy lại hiệu ăn Vĩnh Ký của Tàu lên tầng nhất cho kín, bởi vách chắn riêng biệt, anh chị Thế cảm thấy khác lạ đâm lo lo trong lòng...

Vào ngồi cả ba yên vị, đăït thức ăn xong, bồi bàn vừa quay lưng.
- Chú Thế anh đối “xử tệ”ä với thiếm, lòng quá ái náy khó xử trí chưa có đáp số bài toán cho ổn.
Vợ bé đang nằm cử, bắt buộc phải kiêng lâu, còn vợ lớn chưa sẵn sàng, gặp thiếm Thế đang “đói tình” còn gì bằng...thầm cám ơn Trời đất ưu đãi mình đúng lúc.

Anh Thế bắt đầu nghĩ ra ông Xuân lòng hối hận, muốn tỏ bày qua lời nói. Nga hiểu được lên tiếng trước.
- Em cũng hối hận như anh Xuân, đã bộc bạch hết chi tiết cho chồng nghe rồi.
- Anh yên tâm lỗi về em, chiêu dụ và còn hăm dọa nếu anh Xuân “không thương” và “không chiều” sẽ uống thuốc rầy quyên sinh.

Em nhận lỗi và xin lỗi giờ lập lại cả hai nghe
- Anh Thế tha lỗi cho em vì lỡ dại.
Cơm nước sẵn sàng, ông Xuân gắp thức ăn bỏ vào chén thiếm Thế trước như cử chỉ ân cần săn sóc, cả ba nâng chén khi tạm thấy đầy ấm ấm bao tử.
Anh Thế lên tiếng hóa giải, mọi điều như gió thoảng mây trôi cho rồi, mình gặp nhau hằng ngày. Vợ dại chồng phải khôn!
- Anh Xuân đừng lo, chuyện kín đáo trong gia đình, cả ba biết thôi, đổ bể ra ngoài anh mất chức, tụi nầy ảnh hưởng cuộc sống theo, còn nếu Nga “đèo bồng” đòi hỏi ái ân trái lẽ thêm nửa vướng bầu, tụi nầy sẵn sàng nuôi, cũng cần đứa con như anh chị hiện tại nhưng không đặt ưu trai hay gái
Vậy anh còn mến Nga nữa không?, phụ nữ 37 tuổi còn hơ hớ, ngưng sanh nở 15 năm, nay “hấp lại” với tinh khí của anh cảm nhận “đồ đạc” của nàng ra sao?

Anh Thế ngồi hồi tưởng lại mắt đầy mơ màng, có lắm lúc lái xe tìm được “của lạ” ông Giám đốc rước một cô, thì tớ một nường làm tình theo ý thích, tiền bạc ông chi xuất; đặc biệt có khi gặp em quá “mướt” tiếc của trời ông dành mình vớt “xái nhì” hẳn hoi. Còn vợ ở nhà, mỗi khi anh Thế gần gủi với Nga nàng nhăn nhó khó chịu, khi dương vật chạm cửa âm môn, âm dương không giao hòa với nàng khiến anh cụt hứng. Đối với anh Xuân, chánh nàng tỏ lời đường mật, ong bướm đưa tình- ông chỉ đáp trả- nếu mình không khéo xử sự ngầm thuận tình là quá bủn xỉn, chỉ tạo cợ hội nàng tư thông lén lút...bỏ chồng luôn mất cả chì lẫn chài.
- Ồ!, thiếm Nga thật tuyệt, anh hết lời khen thiếm đó, nhưng hôm đêm ấy người nào mang tâm trạng lo đầy phập phòng sợ cháu Trâm mở cửa bắt gặp, lại tối mù có thấy “đồ đạc” của nhau gì đâu, nhưng ấn vô sượng sượng sướng vô ngần, thiếm quá thiết tha âm hộ co co, giật giật liên hồi, anh chỉ biểu diễn...một màn rút lui thôi. Đã lắm, đê mê lắm chú... bộ chê sao?
- Để anh rủ thiếm đi ăn “chè- he” trưa nay. Ẩn ý qua lời nói vàhành động của ông. Nga nghe tiếng lóng, nàng liền giả bộ “nhức đầu” ngả người sang nhỏng nhẽo với ông Xuân, anh Thế cho em về nhà mình gần hơn, mệt quá.
- Tôi sẽ săn sóc thiếm, chú quay về cơ quan, việc khẩn kêu điện thoại của riêng tôi, ai hỏi nói bận “họp”. Chừng 4 giờ chú lại rước cả hai khám bác sỹ nhen.

Bước vô nhà chỉ hai người, họ nhanh chóng lại “tổ ấm” cũ của Hạnh Nhi. Ánh sáng ban trưa và đủ đầy của ngọn đèn tròn trong phòng, trời đang tiết Thu càng mát dịu.
- Anh Xuân em sẵn sàng, quay sang ông còn quần xì. Ông đứng giang hai tay đón Nga tiến lại trong vòng ôm trìu mến, thân hình nàng đều đặn cân xứng, làn da trắng đẹp khiến ông Xuân vốn háo sắc phải đảo điên.

Ông bắt đầu mân mê nựng bộ ngực còn khá nõn nà, tròn như chiếc bánh bao, đầu núm vú nhô cao nhìn muốn bú quá. Ngực là cung mệnh của đàn bà chứa nguyên khí tiên thiên, đầu vú Nga đỏ hồng chắc chắn sanh con qúy tử. Ông đứng mơn trớn, nó mang đến ông trạng thái hồn nhiên bao la cho thế giới riêng tư hai người trong gian phòng nhỏ giờ nầy. Ông kê môi tìm chiếc lưỡi nàng cho tung tăng quyện chặt, thêm mùi thơm lừng từ bao tử xổng ra, hòa với mùi tóc ngây ngây dại dại trong tất lòng.

Những ngón tay thon dài, dịu dàng của Nga đang tung hoành trong quần xì- líp ông kích thích cảm giác ướt ướt, mát mát cái chất nhớt tươm ra gây hưng phấn.
- Nga em khom vịnh vào thành ghế, hai chân đứng mặt đất chổng phơi hai mông đít trắng nghế, cặp giò thon đẹp nhìn thật mê mệt hấp dẫn vô cùng, tiếng o..ọt vang ra, dương vật hun hút sâu thẩm chiếm ngự trọn âm đạo nàng, Nga sung sướng đón nhận nao nao tất dạ; ông Xuân tưởng tượng như Hạnh Nhi đang nằm cạnh, mùi da thịt bốc ra hừng chí ông nắc tới tấp, từng chậm đến nhanh, lơi lơi cho Nga lấy hơi thở mới bắt đầu lại, bình thường lại, ông lại tiếp hai ba đợt như ba đào sóng dậy.

Phải chăng đàn bà là vùng biển động, một trận cuồng phong, một cánh hồng đầy gai nhọn được các thi sỹ cảm ứng thêu dệt cảnh hai người miệt mài làm tình trưa nay. Thượng đế dường như tạo dựng người đàn ông như Xuân để Nga không cô đơn thỏa mản thèm muốn, hay thi vị hóa cuộc tình lãng mạn, cả hai thích thú chữ lãng mạn trữ tình hơn, vì thế thay chữ ăn “chè đêm”, “chè- he” sau lời tự thú của Nga từ nay.

Trong bản thể yếu hèn của phụ nữ như Nga, ông Xuân bất chợt thương hại nàng hơn mà hòa nhập đồng đưa nhau thưởng thức âm đạo trơn tru bằng cái vưu vật hùng dũng, lần lần hai người dìu dắt nhau lên đỉnh khoái lạc cuộc đời. Ông dịu dàng đưa nàng trở lại giường cho nằm ngửa theo bài bản cổ điển, - cấy sâu ruộng nước bằng “cây ghim ma”ï- bắt đầu nắc như vũ bão, như mưa gió tơi bời Nga quá sướng được chủ yêu kiều quằn quại trong niềm hoan lạc trữ tình. Ông không dè sẽn năng lực, tiết chế làm gì với Nga ông tống xuất hàng tỷ tỷ con “lăng quăng” tinh khôn, chúng tranh nhau bò lễn nghễnh tới cổ tử cung sâu thẳm của nàng. Chính Nga cũng cần nó hơn lúc nào hết. Ồng nằm nguyên trên mình người tình để “cây ghim mạ” ngậm chặc phần đất màu mở, nàng như thỏa mản ôm ghì xiết ông Xuân chờ hơi ấm tan dần.

Một lúc ông bật nằm ngang không cho “xút chốt” ra, cứ ôm Nga dưỡng sức.
Chú Thế nóng ruột quay lại rước vợ đi bác sỹ sớm hơn, mở cửa nhà lại vắng êm re, chả lẽ hai người đã rời nhà rồi?, Anh không lên tiếng, cứ rón rén từng bước tìm phòng nầy sang chỗ nọ, cuối cùng thấy Xuân- Nga còn nằm ôm nhau tư thế con cháu bà Eva trong phòng ngủ nhỏ riêng của cô Hạnh Nhi trước đây. Vì không hiểu tiếng lóng “chè- he” là gì?, Ồ!, hóa ra vợ vừa trãi qua cuộc tình dâng hiến cho ông Giám đốc. Anh cảm thấy thương vợ và mặc nhiên chấp nhận tự vui vui trong lòng không nói dám ra.

Hai người thấy chú Thế đẩy cửa đưa mặt vào nhìn, ánh sáng hắt mạnh vào họ bèn bật dậy. Ông Xuân tóm khăn lông vận quanh người rời phòng vào nhà tắm trước. Nga còn nằm tênh hênh trên giường, anh ân cần bằng giọng nhẹ nhàng
- Nga khỏe chưa, còn nhức đầu không?
Bước tới ôm vợ hôn tay vuốt vuốt vú mơn trớn nhau.
- Cám ơn anh hết đau rồi, hạ cơn nhức đầu là anh Xuân chẩn trị em bằng cây “súng nước” sướng khoái, tuyệt vời lắm mình à. Nga với tay ôm hôn chồng hôn để vổ về, thấy dưới quần cộm cộm. Anh nhịn chờ tối về, âm hộ em dơ đầy nhóc tinh trùng anh Xuân...

Niềm ước mơ mang bầu chớm hình thành trong tâm trí của người vợ tài xế - Ngọc Nga- qua xác nghiệm, cấp thuốc bổ dưỡng của vị bác sỹ chuyên khoa quen ngay buổi chiều nay.

Thiếm Thế, chị muốn đi chợ mua mấy áo ngực, chật nức hết rồi, tính nhờ chú chở bằng Honda của nhà, ngồi ôm ngực dựa vô lưng chú chị thấy kỳ quá, còn ngồi ngang lại sợ té. Đi xe hơi đường chật vô không được bên hông chợ, vậy thiếm chở chị tiện hơn, sau ghé tiệm thuốc Bắc, Phước Thọ Dường hốt vài thang thuốc uống.
- Hổm rày em thấy chị hơi mập, da dẻ hồng hào, vú, mông hơi khác.

Em có mắt tinh đời, từ bửa em Hạnh Nhi nằm cử. Anh Xuân đâu đi ra khỏi gia đình cứ quanh quẩn canh chừng “thằng nhỏ” với Nhi. Tối tối ôm chị làm tình rồi ngủ, sau khi đi bác sỹ cho thuốc ăn, uống thấy khác trong người chị nghi vướng cái bầu, mình có tuổi phải dưỡng thai bằng thuốc Bắc, thuốc Tây uống nóng lắm, tháng trước khi Nhi sanh hốt thang “Thập tam Thái Bảo”- (đây tên toa thuốc phục dược viết sẵn gồm 13 vị, người xưa lưu truyền, ngày nay miền quê hay dùng, tiệm thuốc Bắc nào cũng rành, cũng có- là sự thật), để phụ nữ sanh đẻ xong cho “xổ lòng” ra đồ dơ nhớt nhau của tiệm ông Phước Thọ Đường nổi tiếng, giờ lại xem mạch cho chị.

Sau khi gọt cam, mận Hồng Đào của chồng và dì của Nhi mang biếu tiện thăm hai cháu, bà để vô thố bỏ trong tủ lạnh, căn dặn Nhi anh Xuân có trưa xuống mời ăn giùm, và hỏi nàng thèm món gì mua về. Ngày mai nàng đầy tháng, cứ ăn tô cá, thịt nạc kho tiêu mặn, ăn hoài sợ Hạnh Nhi đâm ngán.
- Nhi cám ơn, em thèm cơm tấm sườn bì với hột gà chiên.
Chị sẽ mua chung 4 phần về chiều nay ăn đổi bửa, ở nhà em khỏi lo cứ chăm sóc thằng cu. Nga chở bà Thanh Lan gặp Đông y- sỹ, bắt mạch ông cho biết đang cấn thai nay non hai, ba tuần, nhịp tim nhảy khác, nhìn khóe mắt, chỗ trái cấm Adam,- chỗ nóc họng- nhảy phập phòng đoan quyết chẳng sai. (Bạn trẻ nào kinh nghiệm khi vợ, bạn gái cấn thai, ngay chỗ cần cổ nhảy phập phòng lên xuống như nóc họng của con cóc, con nhái- là sự thật, tôi không phóng bút bậy bạ. BTN.)

Nga ngồi kế nghe tim nàng nhảy thót, ông nầy tinh lực mạnh giao hợp với mình hai, ba lần dám dính lắm, lòng hơi mừng thầm; ánh mắt đăm đăm nhìn thầy Tàu múa viết lông vô cuốn tập giấy tên và địa chỉ thân chủ, một dọc chữ Hán bằng bút lông chấm mực Tàu dọc xuống từ trái sang phải gần đầy kín mặt giấy, dặn về sắc uống theo phân lượng ghi ngoài bao gói. Bà Xuân còn giữ quan niệm hơi xưa hễ đau yếu đi khám Đông y sỹ dùng thuốc Bắc, thuốc tể vò viên chế biến sẵn; cảm cúm thì hay cạo gió, xông bằng nồi nước tổng hợp lá xã, chanh.. tìm kiếm ngoài vườn. Trong khi chờ ông bốc 4 thang thuốc tranh thủ hai người vô nhà lồng chợ Mỹ Tho mua hai cặp nịch ngực mới. Ngọc Nga rành kiểu nâng bộ ngực bằng bợ chéo ngang và chéo đứng cỡ A.80 cho bà, ghé ăn cơm và chè vì bà Xuân đang thèm ngọt. Họ ghé mua đậu xanh cà, bột nếp mai nấu chè, xôi cho Hạnh Nhi đầy tháng.
Về nhà chia phần gia đình anh Thế cháu Trâm, và ông Xuân với Nhi, chị Thế lẹ tay xớt ra đĩa để bàn sẵn, rồi mời Ông Xuân và côø Nhi ăn cơm chiều. Anh Thế hết giờ làm xách phần cơm mình về nhà cha con no lòng.

Bà Xuân vào thay áo quần, mặc y- nội mới, bước ra khoe, nghe Nga mách lẽo hai người- em chở chị hốt thuốc, bà đang có “tin vui”. Bà lại ngồi kề ông nghiêng đầu, đúng rồi thầy Tàu nói cấn thai hai hay ba tuần hốt thuốc bổ uống đây, gia đình mừng đi.
Ông Xuân vỗ tay cái đét
- Nói lớn tôi trúng số nữa rồi, ánh mắt liếc nhìn sang Nga ngồi đối diện với ông, bèn cười lớn. Hai người nữ kia chẳng hiểu ẩn ý gì, qua câu nói ông Xuân.

Bốn người ngồi bàn cơm, với thố trái cây làm “nhưng” cho câu chuyện thêm hào hứng. Ăn dọn dẹp xong, hai người nữ vô buồng thử áo ngực mới, bà Xuân đâu biết ông đã “đóng dấu” Nga, bà kêu nàng vô phòng ngủ mình ra ngực trần cho xem, nhờ thiếm Thế rành cỡ chỉ mua kiểu áo ngực thiệt ôm sát rạt, nâng cao cảm thấy dễ thở vô cùng. Nga thấy vú bà to không kém gì ngực mình, núm chỉ hồng hồng nhô cao, nếu so ra cả hai nhỏ hơn cô Nhi một con số A 85.
- Ông Xuân hỏi trên áo mới, còn dưới quần sao?
Em còn cả lố xì mới để đem ra chia thiếm Thế với em Nhi. Anh cầm bịch đồ mới bắt Nhi thay, gom đồ cũ vứt bỏ. Mai khách lại thăm viếng ngày đầy tháng khỏi bị khó chịu lỗ mũi.

“Ba” của cu Nhân ở ngoài để hai chị em thay đồ thử cỡ, đừng vô nhen - anh thấy mông vú thiếm Thế kỳ lắm! Bởi bà không ngờ Nga- vợ của tài xế đã “hớp hồn” ông Xuân cho khai thác vùng “núi Cấm” trước rồi.
Hạnh Nhi xách bịch quần áo mới. Con đang ngủ anh xem chừng, ông nhìn thằng cu khá bụ bẩm, da dẻ căng thẳng, môi má hồng hào bởi nguồn sửa mẹ lòng ông thật mừng thầm.
Nhi gõ cửa trong khi hai người còn ngực trần đang thử quần xì và áo ngực.
- Hai chị em vô được không?, tiếng ừ đồng ý của bà Xuân.

Nhi bước vào cả ba tự do phơi bày. Hạnh Nhi đứng cao trội hơn hai người kia nửa cái đầu, má lún đồng tiền, mũi cao khuôn mặt tròn trịa dễ mến. Còn cặp vú đầy sửa muốn gấp hai bộ ngực hai bà, qúy tướng của cô. Lông cạo sạch giờ mới mọc dài mướt rượt trên mu như rẻ ngôi sang hai bên bẹn, chạy tận háng, chị Thế trầm trồ, cô đẹp và sang quá nhờ qúy tướng, tay sửa hai miếng vải bợ chéo áo ngực của nàng, nâng nâng vú nàng như khen thầm. Phong cách Hạnh Nhi bây giờ đáng mặt là mệnh phụ phu nhơn sang qúy từ trong tới ngoài. Còn bà Xuân nào thua kém, vì có tuổi làm sao bằng gái xuân thì được. Nhi mặc nịch ngực của thiếm Thế biếu ôm sát, nâng cao bộ vú thiệt mỹ miều quay qua lại có vẻ tự đắc ý.
Bà Xuân chỉ lố xì líp polymere đủ màu của Trung quốc nhập cảng do ai đã biếu 10 cái mới toanh. Thiếm Thế và em Nhi lấy người ba cái còn lại của chị, - bà Xuân nói- em Nhi mặc luôn theo đồ mới trọn bộ cho đẹp. Mặc đi đừng tiếc, ngày mai qúy thầy cô làm chung họ biếu quần áo mới cho em, hoặc cho thằng cu xài không hết.

Nhi trong bộ đồ mới màu xanh lụa có thêu hoa hồng trước ngực, xem đẹp như cô gái xứ Phù Tang bước đi lúm khúm. Thiếm Thế cũng rực rỡ không kém, xong lo quay về phòng cô Nhi thay khăn giường mới, gom quần cũ liệng thùng rác, vì quyện mùi sửa chua, mùi phấn, mùi dầu xanh, dầu cù là....
Xong dự định về, thấy anh Thế tới rước vợ còn đang nhỏ to gì với Ông Xuân ngoài:
Bác sỹ khám chị Thế lấy làm ngạc nhiên, trung bình độ sâu âm đạo phụ nữ 8- 10 phân. Còn chiều dài dương vật là 6- 8 phân khi bình thường, hễ gặp “mái” ngổng đầu dài ra 14- 16 phân, đâm thọt qua cổ tử cung. Quái tinh trùng đầy ấp màu trắng chứng tỏ các chú “lăng quăng” nầy hoàn toàn khỏe mạnh, đủ sức ứng tuyển vô cung vì bệnh nhân có cổ tử cung bị hơi hẹp?, hay có bướu cản nên số tinh trùng cứ lẫn quẩn vất vã nhập cung, khó mang bầu?. Mắt thường bác sỹ không thể kiểm tra được.
- Chắc anh chị mới tan “trận chiến” khoảng 2 giờ đồng trước khi đến đây chớ gì?

Nga lanh trí dạ, chồng em bận đi công tác, lâu lâu về nhà liền “đáp bãi”, lại đi nữa. Có sao không bác sỹ. Anh chị có con chưa, chị Thế nói con gái lớn 16 tuổi, nay chưa thêm đứa nào.
- Thôi ngày mốt anh Xuân đưa “cô cháu” sang phòng phụ khoa của bệnh viện xin gặp tôi tái khám- lời bác sỹ căn dặn ông Xuân còn nhớ nói ra vanh vách.

Anh phải theo gặp bác sỹ lo riêng cho thiếm. Nga lắng nghe hoàn toàn yên tâm, dù được anh Xuân giao hợp, ăn nằm với mình hai, ba cử giải tỏa cơn thèm khát dục vọng mới hiểu thế nào là cực khoái khi giao dâm với người ngoài. Cỡ thằng nhỏ của anh Xuân khá dài mà còn ngập ngừng bị tắt nghẽn...Nga bèn kêu chồng về để ”nhập cử” tối, để tìm sự thật 15 năm nay không sản xuất baby...
- Anh Xuân em về, ông nghiêng người tặng nụ hôn trên trán Nga như khen thưởng. Anh Thế trên đường lái Honda về nhà, tâm tư nhẹ nhõm, không còn nơm nớp lo vợ mang bầu với ông Xuân- cấp chỉ huy của mình, vào nhà dựng xe xong, là đi thẳng vô buồng ngủ.
Giấc mơ kiếm thêm đứa bé của chị Nga chưa mãn nguyện.

Đêm nay bắt chồng “trả bài” tinh ý xem xét “gia sản” của anh ngắn dài ra sao? Nên nàng dùng môi miệng ngậm, khẩu dâm với chồng kích dục mới đo độ dài chánh xác. Ngậm lúc sâu, khi cạn ngụp tới lui nước bọt tủa ra hai bên mép ướt mẹp trơn tru nghe c.h.ụ.t.. chụt.
- Ôi cái miệng huyền diệu cửa ngỏ thốt ra tình yêu.
Anh Thế hoàn toàn không ngờ vợ áp đảo có chủ đích, nàng mút, bú cách điệu nghệ, hai tay vuốt bìu dái, vị trí hai “bao cát” nhỏ thòng lòng, tay bóp mông đít chồng. Sướng khóai anh cứ gồng mình đến một lúc như hoàn toàn chơi vơi.
- Em mau khom người cho anh “để vô”â, không vọt ra uổng.

Tiếng o.ït.. o.ọ.t. ra vào khoan nhịp, cảm giác đê mê sướng khoái chạy tận cùng trí não của hai người. Anh bắn xối xả trong âm đạo chị Anh rút “súng nước” còn cương nòng chỉa thẳng, còn biểu dương ngút ngắc qua lại một chập, chị lẹ làng dùng “cây chân nhang” làm mẫu thước đo “chiều cao” tên “lính già”ø nằm giữa hai bên bao cát ra sao?.
- Ồ, khẩu súng “côn 12” –colt douze thảo nào...?.
Xong nhiệm vụ tuột xuống anh Thế vào nhà tắm. Chị Nga chụp lấy điện thoại của chồng để trên bàn kêu “anh Xuân” đến “tiếp ứng”. Ông cũng là nạn nhân cũng bị thanh tra “vũ khí” như anh Thế tối nay.

* * *

Vợ chồng Thế ra về, ông Xuân vào phòng ngủ của mình.
Bà Thanh Lan, ông Xuân vợ chồng tìm được tiếng nói chung trong quan hệ yêu đương, tìm kiếm sự hòa hợp xác thịt trở lại thể hiện tình cảm tự nhiên như vợ chồng mới cưới ngày nào. Hôn từ giả Nga còn hừng chí trong từng thớ thịt, bước vào phòng thấy vợ mặc đồ lụa giống Nhi, chỉ khác màu tro xám đầy khêu gợi. Ông bước lại ôm hôn, mở nút nựng hai quả đào tiên của vợ, cảm thấy hơi ấm tràn ngập bàn tay, đem laiï khoái cảm cho nàng tối nay. Quả phụ nữ khi cấn thai, gia trọng tăng, vùng núi đồi chất ngất thêm, vú mông căng cứng khác trước đây ẽo lả mềm nhão. Mùi áo quần bằng tơ lụa mới, mùi dầu gội tóc toả ra bên ngách mũi thơm thơm, mơn trớn theo bài bản tính lên giường khai pháo. Bà Xuân cũng hừng chí, hai người hào hứng bày thế cờ- mới di động vài nước xe dọc, pháo ngang, con nằm chờ, con đã vượt qua sông rồi, đưa chốt đầu đi trước một bước chưa vượt sang sông, chợi nắm “con ngựa” nhấc cao giật cương hý lên nhảy chéo, chưa phân định thắng bại.., bà Xuân đầy háo hức đón nhận ông nắc tặng vợ liên tục mươi cái đang du dương ngon trớn theo màn đêm buông xuống mát mẻ. Nhấp nhả vài cái dù sao “đồ đạc” của vợ nhà chưa xuống cấp lắm...lòng hả hê tự mừng thầm.
Chợt có điện thoại di động reo. Ông Xuân cầm lên hết hồn, số của chú Thế. Nghe tiếng Nga nói:”xe bị cán đinh xẹp bánh ở giữa đường- anh đến cứu “bồ” chở em về nhà lạnh lắm, mai không lên phụ việc được- giọng thật khẩn trương.

Ông Xuân vội bước ra khỏi phòng nghe tiếp, trong khi bà vợ còn tênh hênh trên giường chờ “quân tướng” âm thầm mang sang sông, kéo vào kinh “thành Troy”, bà vợ đang cụt hứng mà chưa biết...vì chiến trường ngưng tiếng súng bất thình lình. Nga nhỏ giọng lại, có ai đó không- đến thì vô ngã sau như mọi khi- ông Xuân mới vở lẽ, được nàng mời lại ăn “chè đêm”.

Nói với vợ vắn tắt vài lời, anh Thế xe bị xẹp bánh. Bằng honda đang khóa dựng ở dưới mái hiên, ông Xuân phóng nhanh đến điểm hẹn. Trong khi anh Thế tắm rồi lên phòng khách mở Tivi xem tin tức thể thao, quá sớm mới 8 giờ. Đâu ngờ vợ mình quá dâm đãng... chưa vơi cơn thèm khát gọi tình nhân đến hú hý vui thêm.
Nga rửa ráy, cứ trần truồng vào phòng nằm chờ đợi ông Xuân, tiếng đẩy cửa- bóng đen nhỗm dậy nắm tay kéo vô, kê tai nói nhỏ:
- Cám ơn anh Xuân cưng em quá.
Cứ bước vô em dành cho anh tất cả ngạc nhiên đêm nay đừng lo sợ vẫn vơ mất hứng. Cháu Ngọc Trâm cắm trại theo trường, còn anh Thế đang say mê trận túc cầu world cup, dán mắt ở màn hình ở nhà trên tới khuya.
- Em không thể thiếu anh được, nhớ anh quá chờ. Hai người như hài hòa tấm thân cuốn hút vào nhau. Dù vừa được chồng thỏa mãn cơn khát dục tình vẫn chưa nguôi cơn ghiền chớp nhoáng, âm hộ còn ướt mẹp. Thế nhưng có mấy ai hiểu được một cách cặn kẻ dục tình của một phụ nữ 37 tuổi đang hồi xuân nó như thế nào chứ?! Mãnh liệt tình tứ và nó nồng nhiệt muốn trường kỳ đã phí bỏ 15 năm nay đang bộc phát.

Quay sang nàng đốt ngọn đèn nến để dưới đất, vì khu cư dân thường hay bị cúp điện để sẵn đầu đó - thay vì bật đèn điện; ánh sáng ngọn nến được che chỉ hắt lên một góc phòng tạo thêm sự ấm cúng. Ông Xuân trong đầu còn đang dang dở bày “bàn cờ” với vợ ở nhà; nghe Ngọc Nga kêu, nếu không đáp ứng mình đến với nhau thật khó phân xử, mất đi cảm tình sẽ mất đi cảm giác sung sướng chung giữa hai người. Chánh nàng ân cần với gia đình mình. Ông còn loay hoay Nga tiếp trợ cởi bỏ mọi vướng bận trên người.
- Anh trèo lên giường ôm hôn em cho sướng đôi phút.

Bao nhiêu ham muốn, bao nguồn dục vọng trong tâm can của Nga truyền trọn vào cái lưỡi và mép vành môi của nàng vừa bú, vừa nút dương vật, ngậm sâu, liếm hai bìu dái ông Xuân dồn dã theo bài bản, vì bản năng ham hố nhục dục thúc đẩy trong ánh nến lung linh, êm dịu mờ ảo căn phòng cảm thấy rạo rực hơn, bởi thế nàng tấn công người bạn tình trước từ phút đầu. Cơn rạo rực trong con người được dịp trỗi dậy tự hai chúng mình dâng hiến cho nhau, họ cùng ngửi mùi gợi cảm cả hai không kềm chế được những say mê, những cảm xúc, những khoái lạc miên man.
Ông Xuân thả hồn vào chốn phiêu bồng để cho cảm xúc dục vọng đưa cả hai đến bến bờ hoan lạc bằng cách ấn nhẹ, rồi cảm nhận âm môi nàng co giật liên hồi. Nó chật chội chiếm lãnh trọn hang động thon thon bé của nàng, ông ra sức nắc nhịp kích thích dâm thủy tiết ra bao nhiêu lần Nga không nhớ chỉ cảm nhận ướt nhẹp ở háng mình rồi.

Chánh con cu dài thườn thược kia, của ông Xuân đã làm cho cô tình nhân Tuyết Hoa, khốn đốn mang bầu. Hạnh Nhi chết mê chết mệt vì sướng khoái biết bao nhiêu cơn ba đào dậy sóng, “xình chương” cái bụng. Thậm chí bây giờ lại đến bà Xuân đang bị ảnh hưởng mang “cái thúng úp ngược” trước bụng. Đêm nay Nga cũng đang hưởng lộc “ái ân”.

Ngâm sâu thọt nắc đưa giai nhân lên “núi Cấm” ngắm quang cảnh trời trăng mây nước một chập; ông Xuân trở xuống đồng bằng- đổi thế chơi lần thứ hai. Em Nga khom mọp chổng mông hai tay nàng chống trên mặt giường, ông qùy gối cấm phập vào “con ngao” từ phía sau hai tay ôm eo tặng nàng những cú nắc đưa tình, nhấn mạnh lút cán cho thốn tận tử cung đẩy nàng chồm người về trước, Nga đạt khoái cảm, chất nhờn trào ra âm môn, giọng run run đầy sung sướng:
- Anh ơi hạnh phúc quá

Ông biểu diễn đủ “thể loại” như nhạc bản trử tình đang trỗi khúc mê ly âm thanh vút cao. Hết thế nằm ngửa cổ điển, lại khom mình trên giường chống tay làm kiểu chó, tưởng người tình mệt đuối sức. Nào ngờ trở thế chơi đứng, cả hai người cùng bước xuống đất; hôn nàng vài cái ông Xuân thủ thỉ bắt nàng mọp mình trên mép giường, trong khi đứng con chim “chàng nghịch” của ông còn ngốc đầu cao, lông lá bị ướp mẹp bởi tinh dịch hai người; chưa đáp xuống “ruộng lúa sâu” ngập nước của tình nhân kịp.
- Anh cho em một giây, nàng chộp cộng chân nhang để sẵn trên bàn đèn đo độ dài từ đầu đến đuôi chim “chàng nghịch”, đen thủi đen thui- bẻ ngang làm chuẩn, nàng thầm đoán nó dài hơn của anh Thế ít ra là hai, ba phân. Thảo nào những cú ấn vào tận cổ tử cung của ông Xuân nó đã, nó ngất ngây thần sầu hết biết.
- Nga ơi!, em chuẩn bị nhen, anh có bao nhiêu tuyệt chiêu, võ lâm truyền kỳ áp dụng cho em thỏa mãn đêm nay, như anh từng thương yêu ban tặng với Hạnh Nhi vậy đó. Nga bị điều khiển theo lệnh lạc như cô nô lệ tình, nhưng nàng cảm thấy thích thú trò chơi mới lạ nầy mà nàng nhìn trộm ông Xuân và Nhi làm tình.

Vừa đặt tay vịn mép giường khom người đủ độ, ông tra vào, ấn sâu đúng vị trí như đoàn quân nhịp bước diển hành, theo nhạc bản hùng tráng đánh rập rình trơn tru- nàng khom khiến hai mông đùi khép chặc càng khít khao, bót sát dương vật hơn, như nhịp bước chân qua khúc cong phải chầm chậm, cảm giác nhột nhột lẫn sung sướng, ông khom người tay ôm bóp xoa hai nọng vú, nàng hứng tình giọng thiết tha hơn, còn ông đạt tột đỉnh khoái lạc, mấy phút sau ông bắn vọt dòng tinh ấm hiểm vào âm cung của người phụ nữ tốt số, đầy tính hoang dâm.
Xong cuộc vui ông Xuân hôn người tình, từ giả rút lui êm về nhà.

Sáng sớm 6,30 giờ anh Thành, chồng của Hạnh Nhi từ bến phà An Hóa mang cặp vịt xiêm thật to, dừa, trái cây vườn đặt mua lên bằng xe lôi ôm thật sớm mừng vợ và con đầy tháng.

Bà Xuân ra mở cửa đón nhận, thấy cặp vợ chồng nầy thiệt thà và nhiệt tình. Nhìn tướng mạo chàng trai khá đẹp, cao ráo tuấn tú hơn thằng rễ, tay chân vạm vỡ, da ngâm đen vì lao động ngoài trời. Cuối đầu chào bà cách lễ phép, con đem lên biếu cô dượng trên nầy. Chỉ sang nhà bếp, vì nơi gia đình bà ở là dãy nhà dài của Tây cất từ xưa còn thật chắc tốt. Trên lầu làm văn phòng ông Giám đốc, các phần hành, dưới thư ky,ù nhân viên và bảo vệ qua hành lang là dãy nhà bồi bếp của Tây ở ngày xưa.

Ông Xuân lấy căn nhỏ làm phòng ngủ, nay dẹp trống phòng khách ngăn đôi cho Nhi nằm ổ, rồi đến nhà bếp tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.
- Cháu qua căn chót bỏ cặp vịt ở phía sau bếp chút có người làm, trở lại đây sắp xếp trái cây, vô dĩa chia làm ba phần dùm cô, chờ Nhi dậy hun mừng con chúc nó mau lớn. Bà đã dậy sớm đang xôi nếp, nấu đậïu xanh làm nhưng cho xiêu nước, trên bếp củi lửa đỏ hừng hực nổ tý tách reo mừng.
- Cháu uống cà- phê sửa nhen, cô pha chung phần với dượng, bà bỏ về nhà bếp xem chừng nồi xôi. Hạnh Nhi ở trong phòng thức nghe chồng đến mừng lắm, nàng lo sợ không biết có dám cho chồng hôn, rờ rẫm tìm nguồn cảm hứng của vợ chồng không?. Sợ ông Xuân gặp giận hờn, ghen tương, bậm môi cứ bước ra trong lúc Thành còn sắp trái cây một mình.
- Anh mới lên, nàng nắm tay kéo chồng vô buồng cách tấm vách ngăn hai người ôm hôn, trật áo cho chồng nựng cặp vú mình, nay chứa bầu sửa thật to, cả năm nay nàng ở trong mát giờ sanh nở ra tháng, da thịt tươi hồng nhìn vợ quá đẹp như Tiên giáng thếù. Nhi cảm thấy sướng miên man trong âm hộ từng cơ vân co giật liên hồi, nước nhờn chợt muốn tuôn, cô lấy tay vuốt hạ bộ chồng cho Thành hưởng sự hòa hợp, hai người như muốn bay bổng chín tầng mây sung sướng bên nhau giây lát. Sợ ông Xuân ở phòng kế nghe nàng ra dấu người chồng ngưng quay ra lo sắp trái cây tiếp.

Ngoài sân nghe vợ chồng Thế lên tới, dựng honda nói hỏi điều gì với bà Xuân ở nhà bếp. Anh Thế bưng hai phin cà- phê sữa lên phòng khách uống với Thành. Vợ chồng anh nghĩ mình lên sớm nhất đã có chồng cô Nhi còn đến sớm hơn. Vài phút sau, Ông Xuân cũng thức dậy, ba người ở phòng khách đang trò chuyện, chú xuống bếp làm thêm ly cà phê cho ông Xuân

Bà Xuân nói với chồng muốn nhờ chú Thế chở đi chợ sớm mua vịt quay bánh mì, với bông hoa cho tươi, các nhu yếu cần thiết. Ông Xuân dành phần cho có công đóng góp, thôi để chú ở nhà phụ sắp xếp bàn ghế dọn dẹp phía trước khoảng sân trống, để tôi lái xe đưa bà đi với cháu Thành theo phụ xách được không.
- Bà thay đồ ra rồi xe tôi chờ, ông kêu Thành bước vô phòng thăm con và vợ. Nhi ngồi bật dậy thấy ông Xuân và chồng bước vô bất thình lình, trong bộ đồ lụa trắng mới nhìn nàng tuyệt đẹp, cô nhìn hai người mĩm cười vui vẻ liền đứng dậy hôn ông Xuân trước mới quay ra ôm chồng- anh Thành sau. Thằng cu đang ngủ....
- Em ở nhà xem chừng con nhen, ba người đi chợ mua đồ trưa đãi anh chị em trong cơ quan. Ăn gì anh mua về
- Cám ơn “Ba” nhà có đồ ăn của em rồi, hai người bước ra ngoài. Nghe bà Xuân dặn chú Thế
- Nếu có Nam nào lại nhờ làm lông cặp vịt, bắt lửa sân sau luộc nấu cháo, hỏi thiếm Thế chỉ cho. Chị tính món vịt quay, gà luộc cầm tay ăn với bánh mì và chè xiêu nưóc, xôi buổi trưa cho gọn. Giờ có nồi cháo vịt nóng của cháu Thành thịnh soạn hơn. Vậy chú lo gìum tô, nhà có chừng chục cái chắc thiếu đó.
Ông Xuân ngừng ở trước sân đầu chợ ngồi giữ xe, hai người vô mua vịt, gà quay, bánh mì ổ nóng Thành mang ra trước, quay vào tìm bà ở hàng hoa trái, cả ba quay về nhà chưa đầy 30 phút, trước 8 giờ nhân viên chưa một ai lại. Thành phải ra tay nấu nước, vặt lông cặp vịt của mình mang lên; bà Xuân loay hoay ở nhà bếp với thiếm Thế. Còn ông Xuân vô thăm “vợ bé” dặn có ai đến thăm ẵm bé ra phòng khách, đừng cho vô buồng ngủ.
- Anh đi chợ về lẹ quá vậy. Ừ xong rồi em.
- Em ăn sáng nhen, săn sóc vợ. Dạ rồi.

Quá sớm, vả lại không việc gì làm lại nhìn Hạnh Nhi lộng lẫy đứng cạnh bên, trong đồ bộ áo lụa trắng nhấp nhô cặp vú to tướng căng đầy tăng sự khêu gợi, mùi sửa, mùi da thịt cô vợ ông hứng tình kềm lòng không được bèn ôm nàng hôn, Nhi hôn trả lại cách trìu mến chân tình đắm say.
- Anh nút chút sửa tươi ngon, bổ lắm hay muốn em nặn vô ly cho anh. Ông bèn khom người Nhi vừa trệ nịch ngực, dòng sửa được tự do bún vọt ra thành giọt li ti óng ánh tủa văng tứ tung rồi tồn đọng trên đầu núm, ông đứng nút cách ngon lành, hết vú trái sang vú phải, Nhi cảm thấy sung sướng như đang màn giao hợp, dòng âm khí tươm bên háng mát mát, bên dưới âm hộ co thắt, giật giật liên hồi tạo khoái cảm cho nàng đến bủn rủn cả tay chân. Chẳng mấy chốc “ông bố” nốc cạn nguồn sửa thừa mứa do thằng cu để lại.

Hạnh Nhi hiểu ông còn thèm muốn, để em phục vụ, chớ vụ kia “âm cung” còn chưa hoàn chỉnh làm sao?. Nàng thụp xuống qùy hai chân trên chụp của qúy chồng nút cách say sưa, càng lúc càng mạnh “cây súng” được lau chùi kỷ căng đứng. Ông Xuân sướng khoái ngả đầu chết lặng như hưởng niềm khoái lạc, đến ngất ngư sau hơn cả tháng mới gần nhau. Nhưng không kích ngất ông để bắn bầu tinh dịch buổi sáng sớm cho uổng phí, để còn làm việc, thấy chồng hoàn toàn thỏa mãn, nàng ngưng đứng lên hôn, xây lưng cho chồng tưng tưng cặp ngực của mình. Nhi khôn nói nhỏ nhẹ khi em đủ ba tháng chờ anh “khai trương” rồi, hôm sau cho phép em về thăm nhà chơi một hai hôm nhen anh.
- Ừ! việc ấy khó khăn gì, anh cho chị Thế theo hầu hạ em vừa có bạn, vừa săn sóc con cho anh an tâm. Nhi thấy thật vui đầy hạnh phúc ngày đầy tháng tổ chức khá tươm tất, chắc thôi nôi còn to nữa, bởi vợ chồng ông có uy tín, quen sống trong môi trường xa xỷ, giao thiệp rộng rải trong tỉnh, trong giới buôn bán ăn chơi.

Ông nhìn đồng hồ gần 8 giờ 30, hôn vợ rồi sang phòng ngủ mang giầy lên văn phòng làm việc.

Khoảng gần 8 giờ30, nhân viên tuần tự đến nhiệm sở trên tay người nào cũng có gói quà, hay bao thơ màu hồng đơn lỳ xì. Đưa tận tay cho Hạnh Nhi đang ôm con đứng ở phòng khách tiếp nhận mừng ngày đầy tháng của Cu- Tý chất trên bàn uống nước ở phòng khách. Ai nhìn thấy Nhi bây giờ phong cách đài các của một mệnh phụ phu nhân, nàng đáp lễ nở nụ cười thân thiện với mọi người để lộ hàm răng đều đặn trắng toát, dưới ánh mắt long lanh như tiên nữ giáng thế tuyệt trần, khiến các cặp mắt luôn chú mục vào đôi gò bồng đảo lồ lộ trong bộ đồ lụa của Nhi, từ các cô nữ thư ký, đến các nam đồng nghiệp dưới quyền của chồng, có vẻ ganh tỵ vẻ đẹp trời ban nhưng lòng thầm kính nễ, họ nở nụ cười thiện cảm trao gói quà, liền rờøi bước lo lên làm việc.

Chú Thế chỉ kê ba bàn dài thành hai dãy trải khăn nhựa màu trắng in hoa lá, ăn đứng không cần ghế; đặt ba bình bông trên bàn, căng dây hoa giấy tréo khoảng rộng, dọc trên vách từng chùm hoa vải trang trí gió thổi đùng đưa nhìn càng lạ mắt. Xong chú tìm soạn dĩa chén, phụ với bà Xuân và vợ, thấy thiếu tô chạy về nhà mình soạn lấy mang lên, khỏi lo lái xe hôm nay.
Trưa lại mọi người làm việc văn phòng đều no say trước.

Xế nhóm cán bộ từ Phó phòng, Trưởng phòng Thương vụ từ Tỉnh, quận, huyện chạy lên nhậu ông bà Xuân đãi đợt hai. Họ vừa ăn uống vừa bàn thảo tìm địa điểm mới nói rộng Thương vụ Xuất Nhập trong tỉnh, lên một bước- nâng chức Giám đốc hiện tại lên Tổng Giám đốc. Câu chuyện đã phát họa gần cả năm- đúng ra họ đưa lên tầng lầu có phòng họp hẳn hoi kín đáo hơn, nhưng vừa ăn vừa nói –rượu vào lời ra- đã thấy câu chuyện có phần thuận bườm xuôi gió. Phần họ nễ trọng ông Xuân, vừa có tin vui, lại thăng chức. Mở đầu đa số họ đề nghị viên Thương vụ quận Châu thành- anh Cao văn Vỹ- là ứng cử viên sáng giá, vì anh điều hành mọi dịch vụ trôi chảy cả 5 năm, mạch sống Công ty và vị trí có khu đất rộng, địa bàn hoạt động cất thêm một cao ốc 4, đến 6 phòng, còn lại kho bãi gần mọi phương tiện xe cộ, tàu bè.

Dưới huyện Cái Bè anh Vỹ đề nghị anh Mai văn Luân, rút về làm trưởng phòng Tài vụ tạm thời 6 tháng sẽ đảm nhiệm luôn Giám đốc Tài vụ tương lai. Có người trách nhiệm lo vay ngân hàng Tín dụng Phát triển Thương mãi ta mới tiến hành được.

Còn ông Giám đốc Xuân muốn nâng anh Trưởng phòng Nhân viên hiện tại lên đảm nhiệm Giám đôác Nhân viên kiêm Tài vụ, nhưng anh không bằng tốt nghiệp Tài chánh chỉ có lợi là có uy tín quen và giao tế trong Tỉnh lâu nay- e người có bằng họ so bì. Chức vụ Trưởng phòng ở địa phương thăng lên Giám đốc dễ điều hành tạm trong một năm. Thêm việc, cơ quan bành trướng, phải thêm người, cần tuyển thêm. Như thế ta có thêm ba vị Giám đốc mới, và xây cất ngôi cao ốc, phát triển địa bàn quận Châu thành là xong. Vốn tích lũy hiện của ta thặng dư khỏang hơn tỷ bạc việc rút anh Luân ai sẽ thế ở địa phương, theo Ông Xuân đề nghị anh chọn người hợp tính dễ điều hành hơn. Chúng ta bắt đầu tháng Năm nầy, tức 2 tháng nữa, tiến hành từng bước một, chức Giám đốc Tài vụ quan trọng cần trước. Biên bản được ghi chép đầy đủ trình Bí thư tỉnh.

* * *

Xong phiên họp mọi người tản mác ra về, riêng anh Cao văn Vỹ- Trưởng phòng Xuất Nhập khẩu quận Châu thành Tiền Giang, chạy kiếm bà Xuân- người tình cũ- giống như kiểu gà mắc đẻ. Bà đang còn ở nhà bếp dọn dẹp nồi soong, chưa xong.
- Người đẹp khỏe không?, lâu không lại thăm, nhớ em, thèm muốn chết hà. Bà lấy tay chỉ trán người bạn tình, kiểu nựng- xí nhớ mà không lại để người ta trông chờ.
- Tại lỗi em không xuống anh chớ biết giờ nào em rảnh.
Tụi mình lâu làm tình cũng gần hai năm từ khi bà Lan “bị nạn”, hễ bà thấy Nam giới là tránh xa, nếu không nói bị ác cảm tình dục. Hôm nay chồng vừa vắng anh Ông Vỹ lại biết khơi dậy bản năng tình dục của người tình.

Bà Thanh Lan, vốn nữ sinh trường trung học công lập Nguyễn Đình Chiểu, nam nữ học chung cấp III, trước khi lấy ông Giám đốc Xuân là mối tình “ô môi” lúc học trung học, nhưng tánh anh Vỹ vui đâu chốc đó, lại ưa lăng nhăng nhà gái không thuận. Dù hai gia đình đều khá giả có đủ điều kiện tác hợp hai trẻ, mới biết duyên phận do căn duyên tiền định sẵn dành. Ông Xuân lớn hơn bà Lan độ 5 tuổi, lấy nhau sanh một đứa gái là Thanh Mai nay hơn 25 tuổi, là cán bộ dưới xã Nhị Qúy chánh quán của ông Xuân.

Tréo ngoe hơn nữa, anh Vỹ lại phục vụ dưới quyền chồng bà, thỉnh thoảng vợ đi vắng, nhắn bà Lan lên chơi, hai người thông dâm thả giàn, nay có dịp gặp nhau nữa làm sao tránh khỏi.
- Giờ em theo anh ra ngoài được không?
- Đi đâu cho xa ghé qua phòng ngủ em bên nầy “đáp bãi” xong hãy về vừa tiện nghi vừa kín nữa. Anh Xuân đi vô bệnh viện rồi. Ông bác sỹ nầy hay lắm, mát tay khám em cho thuốc uống, vợ chồng gần nhau nay bụng em hơi lớn đó anh. Anh giao dâm- nhập cung gắn thêm tay chân cho hài nhi chớ gì, bà nắm tay người tình hướng về phòng ngủ, anh vô thay đồ, mở cửa sổ bật đèn cho sáng rồi chờ em đôi phút.

Bà cẩn thận ghé qua phòng Nhi cho hay thiếm Thế vừa nhập viện anh Xuân vừa lên thăm, em ăn cơm xuống tự lo nhen chị bận tay chút đừng chờ- để khỏi quấy rầy. Lòng bà nao nao, cơn dục vọng thúc đẩy muốn dâng hiến cho nhau dù chồng vợ còn đề huề đôi bên, bà Xuân ngẩm nghĩ hễ giao dâm phải hưởng thụ đủ kiểu, đủ bài bản cho thật lâu. Vừa mở cửa bước vào đã thấy người tình còn quần xì trên người, bà vội vả đi laiï ông Vỹ phụ tay ra áo cho bà Lan thoát y, trần truồng giờ mới có dịp nhìn không chớp đôi mắt một phụ nữ đứng tuổi có thai nét đẹp rạng rỡ từ vu,ù mông hương sắc không thua gì thiếu nữ. Ông Vỹ áp mặt sát đám lông mu, ông rà mũi hít khắp nơi từ rốn dần xuống vùng hạ bộ ra tuồng thích thú. Ông banh hai đùi để mút tiếp hai mép thịt âm môi đầy nhóc nhóm lông đen đậm dài mượt. Bằng chiếc lưỡi khám phá hết vùng nhạy cảm trên cơ thể người tình, chiếc lưỡi tham lam thọt sâu âm cung, để ngâm trong đó giây lâu, mới khuấy động nơi âm hạch mút mạnh chỡm đầu mồng đốc, bà Lan giật ưỡn người cao vì sướng khoái. Hai tay ông Vỹ lòn ra sau bóp cặp mông trắng hế của bà như thể đang nhồi, đang nắn bột làm bánh mì vậy.
Ông thích quá vừa hôn vừa liếm lại khen đáo để:
- Ôi âm môi đẹp, mùi vị thơm quá.
Bà Lan vừa dạng hai chân ra phơi bày âm hộ bị kích thích đỏ hồng, để tìm chút men say nồng cháy bên người tình. Ông Vỹ cầm dương vật mình chà qua, quét lại vài cái trên âm môi chợt nhấn sâu nghe tiếng ọ..t, ọ.t... vào người bà Lan, bà phát ra tiếng hự.. hự.. đón nhận. Cảm giác ấm áp, bót chặt vào dương vật của mình, rồi ông nhịp vài cái cho có trớn, hứng tình bắt đầu dồn dã, hùng hục nắc mạnh tới tấp hai vùng da thịt chạm nhau nghe bạch, b.ạ..c.h.
Ông Vỹ cảm thấy sướng khoái không nắc nhanh như lúc nảy mà chậm rãi từng cái, từng phát một, vừa chơi vừa khom người lên phía trước bóp vú bà Lan, thỉnh thoảng lại vổ vô mông trắng hế nghe đánh “chát, chát” hai ba cái, khiến bà như bị kích thích. Bà nhắm nghiền đôi mắt đón nhận cảm giác khoái lạc tột đỉnh, dâm thủy trào ra thành dòng, để thỏa mãn bản năng đòi hỏi của mình, từ ngày bác sỹ chích thuốc lại ham muốn tình dục cao hơn chồng may mà ông Ông Vỹ đến đúng lúc. Ông Vỹ cũng chơi vơi giữa vùng trời đất bao, không muốn kéo dài giây phút thăng hoa, ông bất thần phát tiếng la á,... ah lớn bắn vọt sạch bầu tinh dịch đặc sệt vào âm đạo người tình. Hai người nằm ôm nhau một lúc thật lâu mới vào nhà tắm làm vệ sinh. Dự định làm một hiệp nữa nhìn đồng hồ hơn 12 giờ đêm sợ ông Xuân về bất thần, ngày mai còn làm việc đành thôi.

Ông Vỹ bước ra về, bà Lan cảm thấy thoáng vui trong lòng, cảnh ăn vụng nó sướng trong từng thớ thịt, từng sợi gân thấm tạn cốt tủy và hồi hộp hơn vợ chồng làm tình bình thường, bởi con tim đập mạnh ham muốn cuồn cuộn tuôn trào trong lòng, bà cứ mơ mơ màng màng nằm ngủ không nhắm mắt được đành chờ ông Xuân về.


Còn ông Xuân phải vào nhà thương thăm vợ tài xế- vì Nga xuất huyết âm đạo, chú Thế lấy xe của ông chở vợ vào bệnh viện, có Thành theo kè bên nách vì nàng đi đứng không được. Trong khi bận họp bàn ông Xuân không hề hay biết, tan họp hay tin ông cứ nghĩ có lẽ đêm qua ông xả láng, giao hợp với nàng đủ kiều bị ảnh hưởng chăng?

Bệnh viện đang tiêm chai nước biển- sodium-, chuẩn bị vào ca mổ để cắt 2 cục bướu trong cổ tử cung của Nga. Sau khi bác sỹ Nguyễn Mạnh- Tiến chuyên khoa phát giác. Ông tốt nghiệp về sản phụ, thai nhi ở Việt Nam phục vụ bệnh viện Chợ Rẩy lâu năm, từng tu nghiệp ở Hoa kỳ và Anh quốc lấy thêm kinh nghiệm, rất nổi tiếng, quê ông ở huyện Cái Bè nên xin về Mỹ Tho phục hơn 10 năm nay.
Hiện bệnh nhân Nga đang đặt nằm chờ trên băng- ca cao có bốn bánh như chiếc giường, thấy ông Xuân vừa đến Nga oà lên khóc.
- Anh Xuân em đau trong bụng lắm. Ông vỗ về Nga không sao...,
- Anh cưng em, lau nước mắt cho nàng, sẽ bên em lo mọi sự. Chờ gặp bác sỹ quen mổ thật ổn định mới về, bằng không ở lại ngủ đêm.

Xong quay sang nói chú Thế lái xe đưa chú Thành về nhà vì hơi tối, khi cất xe chú thông báo cho chị và cô Nhi hay sự việc để họ yên tâm.
Chú Thế và Thành rời bước có lẽ ra đến bãi xe, họ đẩy Nga vào phòng mổ không cho thân nhân theo, khu vực ngăn bởi cánh cửa bằng cây có chừa khung kiến to, gia đình hay thân nhân có thể nhìn qua đó. Ông Xuân ôm hôn Nga và nói ngồi chờ ở bên ngoài. Ông hỏi bác sỹ đến thường vào lối đường nào, Nam trợ tá chỉ hướng sau, rảo bước theo người di chuyển Nga, ông đứng ở hành lang của phòng mổ chờ.

Cô y tá yêu cầu Nga trần truồng vào phòng tắm với loại xà phòng sát trùng, sau đó lên giường làm vệ sinh - lavement rửa trong âm đạo, cạo sạch sẽ lông hạ bộ của Nga xong cho mặc áo blouse bệnh nhân, chích thuốc giảm đau, kiểm soát tâm động đồ ghi vào mẫu in mang biển tên bệnh nhân.
Y tá trực chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ bác sỹ chuyên khoa đến, ông Trưởng ty Y tế vụt đi ngang qua hành lang, ông Xuân chặn lại bắt tay nhau gửi gấm.
- Anh yên tâm, tôi nhớ cô bêïnh nhân của tôi. Cô cháu bệnh bướu vì lâu sanh nở, giống như nòng súng lâu không bảo trì- lau chùi- nó rĩ sét bị ”đùn cục”, ví như da thịt con người thì nó nổi mụn ũng to, trong chỗ kín kêu bướu thế thôi. Loại bướu hiền hai cục khá to, cản ngăn không cho dương khí vào âm cung. Tôi sẽ dùng tia liser cắt, đốt rất nhanh và gọn, bệnh nhân cảm thấy đau đau như bị kiến cắn, không chảy máu nhiều, anh kiên nhẩn chừng 30 phút hay hơn xong tôi hứa cho anh vào thăm.
- Bây giờ tuyệt đối cấm bất cứ ai vào phòng mổ, vì vệ sinh sợ lây nhiễm vi trùng. Anh sẽ gặp “cô cháu” trước khi họ đẩy bệnh nhân xuống khu giường bệnh.

Ông Xuân nóng ruột, bồn chồn cứ chốc nhìn đồng hồ đeo tay liên tục; sau tự trấn an bằng cách kêu điện thoại về cho vợ và Nhi nói chuyện, dứt cuộc điện đàm đã thấy một Nam trợ tá- người đẩy Nga lúc nảy- đưa ông nón vải mỏng tròn trùm đầu, khoác áo blouse trắng dẫn vào thăm Nga, đúng chỉ hơn 20 phút sau. Bước vào trong, ông Xuân đứng kề giường Nga, nghe bác sỹ căn dặn nữ y tá ghi mẫu đơn của bệnh nhân.
- Đêm nay cô phải nằm ở lại đây tịnh dưỡng nếu không biến chứng, không hiện tượng chảy máu âm ỷ bên trong âm đạo, ngày mai tái khám sẽ cho bệnh nhân xuất viện. Tuyệt đối không cho uống nước, nếu cần kêu y tá trực cho uống loại nước riêng, thường bệnh nhân cảm thấy khô rát ở cổ vì lượng thuốc chích giảm đau tan.
- Thôi tôi chào anh Giám đốc Xuân, hai người bắt tay nhau.

Nga thấy ông Xuân rất mừng như được của, nàng còn tỉnh táo bình thường. Nhờ vào uy tín và chức vụ của ông, Nga được xuống phòng riêng biệt dành cho cán bộ cao cấp trong Tỉnh nằm. Căn phòng còn hai người ông mới hôn Nga thật lâu, nàng cảm nhận giá trị nụ hôn chân tình của ông Xuân với lời an ủi vỗ về mình lúc ốm đau hữu sự thêm ấm lòng.
- Em còn đau không, Nga hơi lắc đầu, rồi ông Xuân tung áo blouse khám hạ bộ nàng không thấy gì được, đang bị nịch cứng bằng loại nappy- loại tả đặc biệt như chiếc xì- líp quấn kín hạ bộ.

Ông dùng điện thoại di động liên lạc chú Thế, cho biết số phòng và khu bệnh nhân của Nga, xong giao cho nàng nói chuyện với chồng.
Chú nghe tự sự thầm cám ơn, dựa vào uy danh ông Xuân mà vợ mình hưởng phước hạnh, chứ cán bộ cấp nhỏ- như gia đình chú- phải nằm khu giường bệnh nhân tập thể, thuốc men phải mua lại đâu được bác sỹ săn sóc đặc biệt. Không những đối với Nga là chỗ thâm tình từng qua lại, với tấm lòng nhân ái thường nhân viên Nam, Nữ ốm đau, sanh nở gặp hoàn cảnh bất khiết vợ chồng ông luôn thăm viếng, biếu quà hay cho chút tiền làm chi phí. Ngoài tiền, ông còn lấy sản phẩm mẫu của công ty Xuất nhập mang biếu, như áo quần mới đồ gia dụng cho nhân viên nghèo dưới quyền.

Vì vậy sau nầy ông Xuân có ôm hôn hít Ngọc Nga trước mặt, thậm chí mang bầu mình không màng lo nữa. Người đàn ông hiểu trách nhiệm phu thê, đầy ân tình bài học khiến anh Thế phải rút kinh nghiệm.

Hết


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét